Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1374: Ho Ra Máu
Lục Kỳ do dự một chút, chằm chằm Tần Xuyên kh chớp mắt. Cô khẽ hỏi.
- Thật ?
- Ừ. - Tần Xuyên gật đầu.
Lục Kỳ nghe th lời Tần Xuyên, hít một hơi thật sâu đặt tay lên ghế phụ phía trước.
Cô chỉ ều chỉnh lại một chút. Cô cảm nhận được thân hình Tần Xuyên hơi nghiêng xuống. Ngay sau đó, cô nghe th tiếng đá trên nóc xe đè xuống.
Nét mặt Lục Kỳ đột nhiên thay đổi. Trên nóc xe nhiều đá. Chỉ cần cô ều chỉnh lại ghế, đá cũng sẽ tự động ều chỉnh lại. May mà vừa cô chỉ ều chỉnh lại một chút, nhưng tiếng đá cọ xát vào nóc xe vẫn khiến cô run lên vì sợ.
- Tiếp tục . - Tần Xuyên nói nhỏ.
Lục Kỳ lo lắng Tần Xuyên. Bắt gặp ánh mắt kiên định của Tần Xuyên, tim cô như muốn nhảy lên cổ họng. Cô tiếp tục ều chỉnh ghế ngồi.
Ánh mắt cô dán chặt vào mặt Tần Xuyên. Mỗi lần cô ều chỉnh độ cao của ghế, thân hình Tần Xuyên lại hạ thấp xuống một chút, và những tảng đá rơi trên mái xe cũng hạ thấp xuống.
Lục Kỳ lo lắng đến nỗi lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Cô sắc mặt Tần Xuyên, th vẫn ổn. Cô tiếp tục ều chỉnh ghế ngồi.
Th ghế ngồi sắp chạm đến ểm thấp nhất, trán Lục Kỳ lấm tấm mồ hôi lạnh. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Cuối cùng, ghế ngồi đã chạm đến vị trí thấp nhất.
Lần này, trên mái xe kh hề động tĩnh gì. Giữa Tần Xuyên và mái xe cũng một khe hở.
Mặc dù lúc này Tần Xuyên kh còn bị đè ép nữa, Lục Kỳ vẫn run rẩy vì sợ hãi. Cô Tần Xuyên với vẻ bất an.
- Tiền bối. Giờ th thế nào ? - Giọng Lục Kỳ run run, lo lắng chằm chằm vào mặt Tần Xuyên.
Tần Xuyên nằm bất động trên ghế. Vừa định nói, ho ra một ngụm máu, ngay sau đó bắt đầu ho dữ dội, toàn thân run rẩy.
- Khụ, khụ, khụ...
- Tiền bối. - Lục Kỳ sợ hãi trước tình trạng hiện tại của Tần Xuyên. Mắt cô lập tức đỏ hoe. Cô kh dám tùy tiện chạm vào Tần Xuyên, chỉ thể lo lắng hỏi.
- kh khỏe ? đau lắm kh? Em...
Lục Kỳ cũng đã học sơ cứu ở trường, nhưng giờ ều kiện quá khắc nghiệt. Cô chẳng gì trong tay, thậm chí còn kh thể sơ cứu cho Tần Xuyên.
- Khụ! - Tần Xuyên lại phun ra một ngụm máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1374-ho-ra-mau.html.]
Lục Kỳ th máu, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Mắt cô lại đỏ hoe, lo lắng đến mức kh biết làm .
Tần Xuyên cảm th đau nhức khắp , hơi thở càng lúc càng gấp gáp. Xương chắc c đã bị gãy. Xương gãy thể đã đ.â.m vào thứ gì đó, khiến kh thể thở bình thường.
như cá mắc cạn, thở dốc. Đầu óc dần trở nên trống rỗng, ý thức cũng dần mơ hồ. Mắt từ từ nhắm lại.
- Tiền bối!
- Tiền bối, đừng làm em sợ. Tỉnh lại !
- Sư , Tần Xuyên, khỏe kh?
...
Tiếng nức nở của Lục Kỳ văng vẳng bên tai Tần Xuyên. từ từ mở mắt. thực sự mệt mỏi. Tuy nhiên, nghĩ đến việc thể sẽ kh bao giờ tỉnh lại nếu ngủ quên và Lục Kỳ sẽ bị bỏ lại một .
Tần Xuyên mở mắt Lục Kỳ. Cơn đau khắp khiến toát mồ hôi lạnh. mất một lúc lâu mới quen được. mệt mỏi nói.
- ổn.
Lục Kỳ mừng rỡ đến nỗi nước mắt trào ra. Cô cúi xuống, cẩn thận lau vết m.á.u trên khóe miệng Tần Xuyên bằng khăn gi.
- Tiền bối, đường hầm đã sập . Cảnh sát chắc c sẽ đến cứu. Chúng ta đợi họ trong xe nhé?
Giọng ệu Tần Xuyên kiên quyết.
- Kh!
- Nhưng ... - Lục Kỳ lo lắng Tần Xuyên. Chỉ ều ện thoại của cô vẫn còn mờ mờ. Cô lo lắng .
Mỗi lần Tần Xuyên nói chuyện đều tốn nhiều sức lực. mím môi nói.
- Xe tr vẻ ổn, nhưng lần sập tiếp theo sẽ kh chịu nổi, nên chúng ta vẫn ra ngoài.
Lục Kỳ ánh mắt kiên định của Tần Xuyên, nỗi bất an trong lòng cũng vơi phần nào. Cô liếc về phía sau ghế lái.
- Tiền bối, em sẽ hạ lưng ghế lái xuống. Xem thể xuống ghế sau được kh.
Tần Xuyên nghe Lục Kỳ nói, gật đầu.
Lục Kỳ nhỏ n. Mặc dù kh nhiều khoảng trống giữa ghế lái và ghế hành khách phía trước, nhưng cô vẫn thể chen qua được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.