Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1377: Tự Cứu Mình
- Đạo diễn Lý, chiều nay và ngày mai quay cảnh của khác trước được kh? sẽ bù đắp cho những tổn thất hai ngày qua. - Tống Vũ ngước đạo diễn Lý, giọng nói nghẹn ngào.
Th Tống Vũ kh được khỏe, đạo diễn Lý lo lắng hỏi.
- chuyện gì vậy?
- Em gái mất tích . muốn về nhà xem thử. - Tống Vũ kh kẻ ngốc. Nhiều đang Lục Kỳ, nên cô kh thể nói thẳng tên cô .
Đạo diễn Lý nghe vậy, vội vàng an ủi Tống Vũ và bảo cô về nhà xem .
Tống Vũ trở lại xe bảo mẫu và bảo trợ lý lái xe đến đường hầm thôn Vương.
...
Lục Kỳ cẩn thận quan sát xung qu trèo lên đống đổ nát thấp. Cô muốn xem phía trước đường kh, nhưng khi th một ánh sáng cách đó kh xa, mắt cô sáng lên.
Cô quay lại, vui vẻ nói với Tần Xuyên đang ngồi cách đó kh xa.
- Sư , em tìm được đường . Chúng ta thể rời khỏi đây !
Vừa nói, Lục Kỳ vừa cẩn thận bước xuống khỏi đống đổ nát. Khi chân chạm đất, cô chạy về phía Tần Xuyên. Cô ngồi xổm xuống, ngước Tần Xuyên đang ôm ngực.
- Sư , chúng ta thể ra ngoài .
Dưới ánh sáng yếu ớt của ện thoại, Lục Kỳ th khuôn mặt nhợt nhạt của Tần Xuyên. Cô mím môi, giả vờ vui vẻ.
- Em giúp nhé!
Tần Xuyên vẻ mặt tươi cười của Lục Kỳ, muốn đáp lại bằng một nụ cười. Bỗng nhiên, cảm th n.g.ự.c đau nhói. thở hổn hển. Khi cơn đau dần biến mất, nói với Lục Kỳ.
- Ừ.
Lục Kỳ nắm l cánh tay Tần Xuyên. Khóe mắt cô liên tục liếc , lo lắng sẽ kh chịu nổi.
Mỗi bước chân Tần Xuyên , lồng n.g.ự.c lại đau nhói. Mí mắt càng lúc càng nặng trĩu, thể nhắm lại bất cứ lúc nào và kh bao giờ mở ra được nữa.
Một mùi hương thoang thoảng thoang thoảng từ chóp mũi . Mùi hương này chính là mùi hương của Lục Kỳ. chống đỡ thân , theo Lục Kỳ về phía khu phế tích.
Cắn răng, Tần Xuyên từng bước leo lên khu phế tích với sự giúp đỡ của Lục Kỳ.
Lục Kỳ dẫn Tần Xuyên lên đỉnh khu phế tích. Phía trước một cái hố khoảng hai mươi mét. Chỉ cần bò ra ngoài là thể rời khỏi nơi này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1377-tu-cuu-minh.html.]
Tuy nhiên, nếu muốn bộ đến lối ra, vẫn trèo lên một tảng đá cao một mét rưỡi.
Lục Kỳ Tần Xuyên và nói.
- Sư , trèo lên trước . Em sẽ hỗ trợ . Đến lúc đó, em sẽ tự trèo lên được.
Nghe th lời đề nghị của Lục Kỳ và thân hình gầy gò của cô, Tần Xuyên khẽ nhíu mày, nhỏ giọng nói.
- Để đỡ em lên.
Lục Kỳ ngước Tần Xuyên, định nói thì th Tần Xuyên che miệng ho sặc sụa. Cô nhíu mày, lo lắng nói.
- Sư , đừng nghĩ em gầy. Thật ra em khỏe! Nh lên, leo !
Trước đây, Tần Xuyên thể dễ dàng nhảy lên độ cao 1,5 mét. Nhưng giờ cơ thể yếu. kh dám dùng sức, chứ đừng nói đến việc di chuyển mạnh.
đã đổ mồ hôi đầm đìa chỉ vì một việc đơn giản như leo lên tàn tích.
- Tiền bối, em tự leo được. lên trước . - Lục Kỳ kiên quyết nói.
Tần Xuyên chỉ đành đồng ý. nhẹ nhàng nhấc một chân lên đặt xuống bệ đỡ.
- Tiền bối, lên nh . Em sẽ đỡ . - Lục Kỳ vừa nói vừa dùng sức đỡ l Tần Xuyên.
Tần Xuyên trèo lên, Lục Kỳ thở phào nhẹ nhõm, bám sát theo.
Lục Kỳ trèo lên, dìu Tần Xuyên về phía hố. Cô lên hố phía trên. Hố này hình như cao ba mét, leo lên hơi khó.
Hình như chỉ thể giẫm lên đá bên dưới leo lên. Nghĩ vậy, Lục Kỳ định di chuyển đá thì bị Tần Xuyên ngăn lại.
- Đừng nhúc nhích!
Lục Kỳ Tần Xuyên với vẻ mặt hoang mang.
Tần Xuyên l tay ôm ngực, cố nhịn ho. Lúc này mới nói.
- Những tảng đá này vẫn chưa ổn định. Lại đây, đừng nhúc nhích. Nếu chúng đổ xuống, chúng sẽ đập trúng em đ. Khụ khụ.
Tần Xuyên nói xong, ho ra một ngụm máu, trong miệng chỉ còn lại vị t của kim loại.
th Tần Xuyên như vậy, sắc mặt Lục Kỳ đột nhiên tái nhợt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.