Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1385: Ở Lại
- Vâng, vâng. Sau này em sẽ đổi ện thoại cũ. Như vậy sẽ kh vấn đề gì. - Tống Vũ gật đầu nói.
Nghe Tống Vũ nói vậy, Kiều Niên kh nhịn được cười.
- Thật ra cũng kh đến nỗi quá đáng. nghe lén ện thoại. Dù thì, bình thường em kh dùng ện thoại cũng kh . Đổi ện thoại , những đó sẽ biết em đã biết . thể họ sẽ tấn c em.
Nghe Kiều Niên nói vậy, sắc mặt cô hơi thay đổi. cô gật đầu nói.
- Vậy em sẽ kh động thủ. Dù thì em cũng kh dùng ện thoại thường xuyên.
Lục Niên Tống Vũ với vẻ mặt phức tạp vội vàng quay .
Đúng lúc này, đèn trong phòng phẫu thuật tắt ngúm, cửa mở, bác sĩ bước ra.
Lục Kỳ vội vàng đứng dậy, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng n.g.ự.c ngay lập tức. Cô nh chóng bước tới.
Kiều Niên bám sát phía sau, Tống Vũ cũng theo sau.
Lục Kỳ lo lắng hỏi.
- Bác sĩ, kh chứ?
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Lục Kỳ. Ông nói.
- Đừng lo, bệnh nhân đã ổn . May mà được đưa đến sớm. Nếu chậm hơn nữa, e rằng ngay cả thần linh cũng kh cứu được.
Cuối cùng, trái tim căng thẳng của Lục Kỳ cũng bình tĩnh lại. Môi cô cong lên ngọt ngào.
Tống Vũ nắm l tay Lục Kỳ, ánh mắt dừng lại trên mặt Lục Kỳ. Môi cô hơi cong lên.
Bác sĩ nghiêm nghị nói.
- Sức khỏe của bệnh nhân vẫn ổn, nhưng cần nghỉ ngơi. Đừng để bị thương nữa, nếu kh sẽ phiền phức lắm!
- Vâng, sẽ nhớ. Chúng nhất định sẽ đặc biệt chú ý. Chúng sẽ kh để bị thương nữa. - Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ nói tiếp.
- Tình trạng bệnh nhân hiện tại hơi đặc biệt. Tốt nhất là nên nhập viện để theo dõi. Một thời gian nữa mới thể xuất viện. Cô thể làm thủ tục nhập viện ngay bây giờ.
Một y tá bước ra đưa một tờ đơn cho bác sĩ. Bác sĩ viết và ký lên tờ đơn trước khi đưa.
- nhà bệnh nhân là ai?
- Là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1385-o-lai.html.]
- ... - Lục Kỳ vừa dứt lời thì Kiều Niên lên tiếng trước. Ánh mắt cô hơi tối lại, chút thất vọng. Cô kh hiểu tại lại cảm giác kỳ lạ như vậy.
Kiều Niên đưa tờ đơn cho Trần Th. Trần Th mỉm cười với y tá.
- Y tá Tô, thể làm phiền cô đưa đóng viện phí được kh?
Bảng tên trên n.g.ự.c y tá ghi rõ tên cô. Nghe th Trần Th nói, cô mỉm cười nói.
- Mời lối này!
Trần Th và y tá rời .
Một lát sau, các bác sĩ và y tá đẩy một chiếc giường ra. Tần Xuyên nằm trên giường.
Sắc mặt Tần Xuyên tái nhợt. nằm đó, vẫn đeo mặt nạ oxy. Hơi thở nhẹ.
Lục Kỳ sắc mặt Tần Xuyên, nhớ lại lúc đường hầm sập xuống, Tần Xuyên đã vội vã chạy đến bảo vệ cô. Mắt cô kh khỏi đỏ hoe.
Tiền bối, mong sớm bình phục.
Cô tự hỏi liệu kiếp này thể đền đáp được những gì đã nợ hay kh.
Th Lục Kỳ lại buồn bã, Kiều Niên đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, nhẹ nhàng nói.
- Kỳ Kỳ, kh đâu. Tần Xuyên kh đâu. Đừng lo lắng. Giờ em yếu quá . Em cần nghỉ ngơi cho tốt.
Tống Vũ sắc mặt tái nhợt của Lục Kỳ, đồng tình nói.
- Kỳ Kỳ, em thật sự nên nghỉ ngơi cho tốt. Nhỡ đâu Tần tiên sinh tỉnh lại, em lại ngất xỉu thì ?
Lục Kỳ lắc đầu tỏ vẻ kh đồng ý, nói.
- Giờ em đỡ hơn nhiều . Em ổn. Em chỉ muốn ở bên cạnh . Đợi tỉnh lại, em muốn đích thân cảm ơn .
Kiều Niên Lục Kỳ, nhớ lại lần đầu tiên gặp cô. Đứa trẻ này tr hiền lành, nhưng quả thực bướng bỉnh. Cô mỉm cười gật đầu.
Lục Châu liếc Lục Kỳ, lại liếc Kiều Niên, nói.
- Đường, ở lại đây cùng Tần và Kỳ Kỳ. và A Niên sẽ về nhà xem m mối gì mới kh.
- Được . - Kiều Niên ngoan ngoãn đồng ý.
Ánh mắt Lục Châu dừng lại trên mặt Tống Vũ, nói.
- Tiểu Vũ, ở lại với bọn trước .
Chưa có bình luận nào cho chương này.