Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1387: Nghi Phạm
Lục lão phu nhân bu tay, dịu dàng Lục Châu.
- May mà sư của Kỳ Kỳ đã chăm sóc Kỳ Kỳ. Kh , kh biết Kỳ Kỳ thể...
Cuối cùng, giọng Lục lão phu nhân nghẹn ngào, buồn bã nói.
- Chỉ là đứa nhỏ này bị thương nặng như vậy. Trong khoảng thời gian này, chúng ta chăm sóc và cảm ơn nó thật tốt. Chính nó đã cứu Kỳ Kỳ. Nếu kh nó, lẽ chúng ta đã kh còn gặp lại Kỳ Kỳ nữa.
Lục Châu rũ mi, ánh mắt tối sầm lại. Nếu kh nhầm thì kia thể vẫn đang nghĩ đến Kỳ Kỳ!
- Bà ơi, cháu chuyện muốn nói.
Nói xong, Lục Châu liếc Lục Niên và Cố Châu.
Lục Niên qu phòng xem ai kh.
Cố Châu thản nhiên bước đến cửa phòng khách, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Lục Niên lên lầu kiểm tra từng phòng. Đến phòng bố mẹ, định đẩy cửa bước vào thì cửa mở từ bên trong.
Tô Nhan mở cửa với đôi mắt đỏ hoe. Bà Lục Niên, nhẹ nhàng hỏi.
- con lại về? Tần tiên sinh thế nào ?
- Tần tiên sinh đã qua cơn nguy kịch . Chúng con một phát hiện quan trọng. Chúng ta xuống dưới nói chuyện nhé. - Lục Niên nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Đôi mắt đẹp của Tô Nhan hơi nheo lại. Bà gật đầu bước ra ngoài.
Từ phía sau, tiếng bước chân của Tô Nhan hơi nhẹ. Rõ ràng là bà đã bị chuyện của Kỳ Kỳ dọa sợ.
Chỉ còn lại gia đình họ trong phòng khách tầng một.
Bà Lục ba tiểu bối, nhíu mày, tò mò hỏi.
- Các cháu đang làm gì vậy?
Tô Nhan cố gắng giữ vững phong thái tao nhã và ềm tĩnh thường ngày. Nghe th lời của bà Lục, bà cũng ba tiểu bối ngồi đối diện, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
- Bà nội và mẹ, những ều con sắp nói tiếp theo quan trọng. Hai chuẩn bị tinh thần. - Vẻ mặt Lục Châu nghiêm túc, từng chữ rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1387-nghi-pham.html.]
- Lần này Kỳ Kỳ gặp nạn kh là ngoài ý muốn. trong nhà muốn g.i.ế.c Kỳ Kỳ!
- Cái gì? - Sắc mặt Tô Nhan đột nhiên tái nhợt. Bà kích động đứng dậy, cao giọng.
- Mẹ, đừng kích động. Nhỏ giọng một chút. Đừng để ai biết chuyện này. - Lục Niên nhắc nhở.
- Còn ai biết Kỳ Kỳ lễ tổ tiên kh?
Tô Nhan thở hổn hển, mắt đỏ hoe. Bà chậm rãi ngồi xuống, cau mày nói.
- Khi biết sẽ nhận Tần lão gia làm sư phụ, con bé mừng rỡ khôn xiết. Nó kể lại chuyện này cho mọi trong nhà nghe. Sau đó, mọi trong nhà đều biết. May mà nó kh ra ngoài. Nếu kh, cả thiên hạ đều biết .
Nghe Tô Nhan nói vậy, trong mắt Lục Châu thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
- Chuyện này chẳng chỉ trong bếp đêm đó biết ?
Bà Lục nghe Lục Châu nói vậy, khẽ thở dài nói.
- Cũng may. Trưa nay, đầu bếp trong bếp muốn nấu món Kỳ Kỳ thích, nhưng chú Triệu bảo Kỳ Kỳ ra ngoài. Vừa đúng trưa, trong bếp nhiều . Tin đồn lan nh như cháy rừng. Chẳng m chốc, cả nhà đều biết.
Khi Cố Châu nghe lời bà Lục nói, nhíu mày hỏi.
- Bà nội, chú Triệu ở nhà họ Lục bao lâu ?
Mọi đều chằm chằm vào mặt Cố Châu. Họ nhận ra Cố Châu đang nghi ngờ chú Triệu.
Cố Châu nói.
- Nếu chỉ vài biết hành trình của Kỳ Kỳ, chúng ta sẽ nghi ngờ họ. Nhưng chú Triệu đã nói với nhân viên nhà bếp về hành trình của Kỳ Kỳ. Theo lý mà nói, chỉ cần nói Lục Kỳ ra ngoài là được. Xét theo một góc độ khác, nếu muốn che giấu việc đã nói với khác về hành trình của Kỳ Kỳ, liệu nên cho nhiều biết hơn để chúng ta bớt nghi ngờ kh?
Nghe Cố Châu nói, Tô Nhan gật đầu trầm ngâm.
- Đúng vậy, nhưng cũng kh loại trừ khả năng khác nói. Vì vậy, việc ều tra chuyện này sẽ càng khó khăn hơn.
- Đúng là như vậy. thể ta đang cố tình câu cá trong vùng nước xoáy. - Lục Châu đồng tình.
Bà Lục cau mày lắc đầu. Bà tỏ vẻ kh đồng tình.
- Kh vậy đâu. Chú Triệu là lớn trong nhà. Hồi đó, khi lão gia còn sống, làm thư ký cho lão gia. Sau này lão gia nghỉ hưu, ở nhà làm quản gia, kh thể nào làm chuyện như vậy được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.