Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1411: Bị Ép Vào
Lục Kỳ đứng bên cạnh, vẻ mặt khó xử. Cô muốn qua cửa kính xem bên trong đang xảy ra chuyện gì. Tối qua lúc ngủ, tiền bối đã hạ rèm xuống nên cô hoàn toàn kh th gì cả.
Trần Th bưng bữa sáng tới, th Lục Kỳ đứng ngoài cửa, vẻ mặt khó xử.
Lúc này, trong đầu Lục Kỳ đang suy nghĩ xem nên vào phòng Tần Xuyên hay kh. Cô suy nghĩ hồi lâu, vẫn kh câu trả lời.
- Cô Lục.
Một giọng nói từ bên cạnh vang lên kéo Lục Kỳ trở về thực tại. Mặt Lục Kỳ hơi đỏ lên vì ngượng. Khi th đó là Trần Th, một nụ cười gượng gạo hiện lên trên mặt cô.
- Thư ký Trần.
- Cô Lục, cô kh vào ? - Trần Th hỏi.
Lục Kỳ Trần Th, do dự một chút hỏi.
- Thư ký Trần, muốn hỏi một chuyện.
- Chuyện gì vậy?
- Sư . - Lục Kỳ vừa nói, khuôn mặt tuấn tú của Tần Xuyên lại hiện lên trong đầu cô. Hai tai cô đỏ bừng. Cô g giọng, giả vờ bình tĩnh hỏi.
- Giờ mất trí nhớ ?
Trần Th gật đầu.
- , Tần tiên sinh đã mất trí nhớ !
Sắc mặt Lục Kỳ lập tức tái nhợt. Cô mím chặt môi, mắt đỏ hoe.
Chẳng trách lời sư hôm qua lại kỳ lạ như vậy. Thì ra sư thật sự mất trí nhớ !
Lục Kỳ càng thêm tự trách.
Th Lục Kỳ lo lắng cho Tần Xuyên, Trần Th vội vàng an ủi.
- Lục tiểu thư, cô đừng lo lắng quá. Thiếu phu nhân đã chẩn đoán được bệnh tình của Tần tiên sinh . Tình trạng của Tần tiên sinh chỉ là mất trí nhớ tạm thời thôi. Sẽ kh ảnh hưởng gì đến não bộ đâu. Trí nhớ của sẽ hồi phục sau một thời gian!
Nghe Trần Th nói vậy, Lục Kỳ thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến những lời sư nói tối qua, ánh mắt cô tràn đầy vẻ hoang mang. Tiền bối đã mất trí nhớ , lại nghĩ hai đã kết hôn ?
L mày Lục Kỳ nhíu chặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1411-bi-ep-vao.html.]
Đúng lúc này, giọng khàn khàn của Tần Xuyên vang lên từ phòng bệnh.
- Là Kỳ Kỳ ?
Nghe th giọng nói của Tần Xuyên, tim Lục Kỳ kh hiểu lại hẫng một nhịp. tim đập nh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lục Kỳ hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng tim cô lại bắt đầu đập nh. Cô ngại ngùng kh dám gặp lại sư .
Vừa lúc Lục Kỳ định chuồn , Trần Th đã bình tĩnh đẩy cửa phòng bệnh ra, thay mặt cô trả lời câu hỏi của Tần Xuyên.
- Tần tiên sinh, cô Kỳ Kỳ lo chưa tỉnh. Cô đã đợi ở ngoài!
Đôi chân Lục Kỳ đang định bước vào phòng bệnh thì như bị đóng nh xuống đất. Cô kh biết nên rời hay kh. Cô khao khát tìm một chỗ trốn. Thật ngượng ngùng!
ngồi trên giường bệnh, ánh mắt thoáng hiện nụ cười. Ánh mắt dịu dàng.
Tim Lục Kỳ đập thình thịch. Cô nhớ lại lời Tần Xuyên nói tối qua.
"Vợ chồng kh cần cảm ơn nhau!"
Vợ chồng?
Hai họ căn bản kh vợ chồng!
Lục Kỳ cảm th mặt nóng bừng, nhất định là đỏ như đ.í.t khỉ.
- Vào ăn cơm ! - Tần Xuyên nói.
Lục Kỳ đột nhiên tỉnh táo lại, th Trần Th đã đặt đồ ăn lên bàn giường Tần Xuyên. Lúc này, cô đã hoàn toàn quên mất Tống Vũ, cô bước vào trong với tâm trạng bồn chồn.
Lục Kỳ ngồi đối diện Tần Xuyên. Khi đến gần, cô vẫn còn ngửi th mùi m.á.u tươi và thuốc khử trùng trên . Hai mùi này hoàn toàn át mùi hương dễ chịu của Tần Xuyên.
Trần Th đưa bát cháo cho Tần Xuyên.
- Cảm ơn. - Tần Xuyên nhận l bát cháo từ tay Trần Th, khẽ gật đầu.
Ánh mắt Tần Xuyên dừng lại trên mặt Lục Kỳ. đưa bát cháo cho cô, nhỏ giọng nói.
- Ăn !
Trần Th định đưa bát cháo còn lại cho Lục Kỳ, nhưng th Tần Xuyên đã đưa cho cô, vội vàng đặt xuống trước mặt.
Lục Kỳ đỏ mặt nhận l bát cháo từ tay Tần Xuyên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.