Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1502: Giận Dữ
Tất cả sự căm hận của Annie đều hướng về phía tổng thống. Cô hét lên.
- Cháu nói cho chú biết, chú nhất định sẽ hối hận!
Annie chửi thề ầm ĩ suốt dọc đường cho đến khi bị đuổi ra khỏi cung ện. Trong cơn thịnh nộ, cô lái xe về phía lâu đài.
...
Tổng thống bất an Kiều Niên, cỏ Thu Rơi trong tay Kiều Niên. Tr như muốn nói gì đó nhưng lại do dự.
Kiều Niên dường như hiểu được suy nghĩ của tổng thống. Cô mỉm cười nói.
- Tổng thống, đừng lo lắng. sẽ kh làm ngài thất vọng.
Tổng thống nghe xong lời Kiều Niên, ngẩng đầu lên cô, bắt gặp ánh mắt dịu dàng . Cuối cùng, quyết định gật đầu.
- Vất vả cho cô .
Kiều Niên mỉm cười lắc đầu.
- Tổng thống, ngài quá khách khí .
Lúc này, một hầu chạy đến. Cô bước đến bên cạnh Tổng thống, cung kính báo cáo.
- Tổng thống, phu nhân đã dậy , muốn gặp ngài.
Ánh mắt Tổng thống sáng lên. Ông vội vàng nói.
- Được.
Tổng thống theo hầu về phía nhà Tổng thống. Đi được hai bước, dường như nghĩ ra ều gì đó, quay sang Kiều Niên, Lina.
- Lina, giúp bố chăm sóc bà Cố thật tốt. Con đối xử tốt với họ.
- Bố, đừng lo! - Lina mỉm cười ngọt ngào.
Tổng thống gật đầu với Cố Châu và Kiều Niên vội vã rời .
Kiều Niên về hướng Tổng thống vừa rời , thở dài tiếc nuối.
Giá như hôm nay được th mặt Tổng thống phu nhân. Cô cũng thể xác nhận được Tổng thống phu nhân là con gái của giáo sư Thẩm hay kh.
Chuyện tốt thường hay bị trì hoãn.
Nghĩ vậy, Kiều Niên thu hồi ánh mắt.
Lina trầm ngâm Cố Châu. Cô kh kẻ ngốc. Cô thể nhận ra Annie làm tất cả những ều đó vì Cố Châu.
Annie chắc hẳn đã thích Cố Châu.
Những gì cô nói được, Kiều Niên cũng nên nói được. Th Cố Châu tới, Lina mỉm cười với Kiều Niên, nhỏ giọng nói.
- Niên Niên, trước. Hai cứ từ từ giải quyết chuyện gia đình nhé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1502-gian-du.html.]
Ngay khi Kiều Niên định từ chối, Lina đã chạy mất.
Lúc này, Cố Châu đã đứng trước mặt Kiều Niên.
Cố Châu đưa tay đón l Cỏ Thu Rơi từ tay Kiều Niên, kh để cô chịu khổ.
Kiều Niên l khăn gi lau tay. Lúc này cô mới ngước Cố Châu.
Dưới ánh nắng, làn da của Cố Châu trắng mịn gần như trong suốt. Khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở từ mọi góc độ.
Cố Châu cúi đầu hôn lên trán Kiều Niên, mỉm cười dịu dàng hỏi.
- em lại như vậy?
- Em đột nhiên hiểu ra vì nhà vua kh lên triều sớm. - Kiều Niên cười r mãnh, nói tiếp.
- Trước nhan sắc, em nghĩ kh ai thể kiềm chế được bản thân.
Giọng nói của cô dịu dàng trong trẻo, cực kỳ êm tai.
Nụ cười trong mắt Cố Châu khẽ hiện lên, Kiều Niên kh chớp mắt.
- Còn em thì ?
- Chuyện này... - Kiều Niên bĩu môi vẻ bất mãn. Hai tay chắp sau lưng, sang một bên.
- Em rõ ràng đang nói về .
- Vậy em thích kh? - Cố Châu thẳng vào vấn đề.
Kiều Niên nghe giọng nói trầm khàn của . Giọng nói khàn khàn, trầm ấm như từ trường, như tiếng nhạc được chơi bởi một nhạc cụ thượng hạng.
đẹp trai, giọng nói lại êm tai. Chẳng trách c chúa Annie, vừa rơi xuống nước, lại kh màng đến hình tượng và vết thương trên tay. Cô ta tiến lại gần Cố Châu như một con đàn bà đ đá.
Ánh mắt Kiều Niên đảo qu, cuối cùng dừng lại trên mặt Cố Châu. Cô khẽ nhướn mày nói.
- đã là của em , còn hỏi những câu trẻ con như vậy?
Môi mỏng của Cố Châu hơi cong lên. Hiếm khi th một Kiều Niên th tú như vậy.
Kiều Niên kh khỏi lẩm bẩm.
- Giá mà em thể giấu .
- Được, em muốn giấu thế nào cũng được. - Cố Châu nhẹ nhàng nói.
Kiều Niên kh nhịn được cười thành tiếng. Lúm đồng tiền trên mặt cô hiện lên mờ mờ.
- Được, để em suy nghĩ xem nên giấu bao lâu.
- Em cũng trả ơn chứ? - Vừa nói, ánh mắt Cố Châu vừa dần tối lại. Ánh mắt dừng lại trên mặt Kiều Niên.
- em kh hiến thân cho ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.