Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1539: Buồn Bã
Th Thẩm Mỹ bất động, Kiều Niên định lên tiếng thì th cuốn sách trên tay Thẩm Mỹ rơi xuống đập vào chân bà. Nhưng Thẩm Mỹ dường như kh cảm th gì cả.
Kiều Niên ngập ngừng nói.
- Giáo sư Thẩm An cũng là An Thành. Kh biết phu nhân nghe nói đến kh?
Giọng nói của cô nhẹ. Như l hồng, nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước kh một gợn sóng.
Thẩm Mỹ l lại tinh thần. Vẻ mặt sững sờ biến mất, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn. Môi bà khẽ run, toàn thân run rẩy kịch liệt.
- Kh, kh đúng. - Thẩm Mỹ l hai tay bịt tai, trốn vào một góc, run rẩy. Giọng nói run run.
- An Thành, An Thành. kh biết. kh biết gì cả...
Thẩm Mỹ nói vài lời. Chúng rời rạc, kh thể nào ghép lại thành một câu hoàn chỉnh.
Tuy nhiên, xét theo tình trạng của Thẩm Mỹ, Kiều Niên đã chắc c Thẩm Mỹ chính là con gái của Giáo sư Thẩm An. Nếu Thẩm Mỹ kh liên quan gì đến Thẩm An, thì Thẩm Mỹ đã kh sững sờ khi nghe đến tên Thẩm An.
Tuy nhiên, Thẩm Mỹ dường như sợ nghe đến chữ "An Thành". Chuyện này thật kỳ lạ.
Kiều Niên nhích lại gần Thẩm Mỹ một chút, nhẹ nhàng an ủi bà. Cô nói nhỏ.
- Phu nhân, phu nhân đừng sợ. Bây giờ bà an toàn. Đây là cung ện, nơi ở của bà và tổng thống.
Thân thể Thẩm Mỹ vẫn còn run rẩy. Bà ngước Kiều Niên.
Th Thẩm Mỹ đang lắng nghe , Kiều Niên tiếp tục.
- Phu nhân, đừng lo lắng. nghĩ thể bà đã quên một số ký ức quan trọng, nhưng đừng lo lắng. Sau này chắc c bà sẽ nhớ lại. Giờ bà nên nghỉ ngơi cho khỏe. Chúng ta uống thuốc trước nhé?
Nói xong, Kiều Niên đưa bát thuốc từ tủ đầu giường cho Thẩm Mỹ.
Hương thuốc thoang thoảng xộc vào chóp mũi Thẩm Mỹ. Ngửi th mùi thơm, bà cảm th dễ chịu hơn một chút. Ánh mắt bà dừng lại trên bát thuốc. Bà nhận l từ tay Kiều Niên.
Tay Thẩm Mỹ run nhẹ, bát thuốc cũng vậy, như thể thuốc sẽ đổ ngay lập tức.
Thẩm Mỹ bát thuốc trong tay. Bà đã uống loại thuốc này hai ngày nay . Trước đây, bà đã uống đủ loại thuốc. Đây cũng là loại thuốc bà yêu thích.
Nó ngọt ngào, kh hề đắng chát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1539-buon-ba.html.]
Nhưng giờ đây, bà chẳng muốn uống thuốc chút nào.
Kiều Niên đưa tay giúp Thẩm Mỹ kéo bát thuốc, kh để nó đổ ra ngoài.
Lúc này, mặt Thẩm Mỹ đẫm nước mắt, n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
- Xin lỗi, xin lỗi...
Thẩm Mỹ toát ra một nỗi buồn sâu sắc. Cô cảm nhận rõ nỗi đau trong lòng Thẩm Mỹ. Cô đặt thuốc lại lên bàn cạnh giường, l khăn gi bên cạnh ra, cẩn thận lau nước mắt cho Thẩm Mỹ.
Cô đưa tay ôm Thẩm Mỹ, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi.
- Được , đừng khóc nữa. Nếu kh nhớ thì đừng nghĩ nữa. Khi nào khỏe lại, dù nghĩ gì cũng sẽ nhớ lại. Đừng nghĩ nữa, được kh?
Giọng Kiều Niên dịu dàng và an ủi. Thẩm Mỹ dần bình tĩnh lại, khóc nấc lên.
Thẩm Mỹ bu tay ra, lại l khăn gi lau mặt. Thẩm Mỹ trạc tuổi mẹ Kiều Niên, nhưng tâm hồn của Thẩm Mỹ lại như trẻ thơ.
Th Thẩm Mỹ cuối cùng cũng nín khóc, cô thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thoáng chút áy náy.
Cô muốn xác minh suy đoán của quá nhiều, đó là lý do tại Thẩm Mỹ lại đau đớn đến vậy.
Hình như Thẩm Mỹ kh nhớ gì về chuyện cũ.
Khi Thẩm Mỹ đã hoàn toàn bình tĩnh lại, Kiều Niên mỉm cười với bà và nói.
- Phu nhân, uống thuốc . Uống xong sẽ th dễ chịu hơn. Đến lúc đó, ngủ . sẽ hái thảo dược cho bà.
Kiều Niên mang thuốc đến cho Thẩm Mỹ và nghiêm túc nói.
- Uống thuốc xong là sẽ khỏi hẳn thôi.
Thẩm Mỹ gật đầu. Bà nhận l thuốc từ tay Kiều Niên và uống một hơi cạn sạch.
Đôi mắt trong veo của bà chằm chằm vào Kiều Niên, trên mặt hiện lên nụ cười.
- Cảm ơn.
- Đây là nhiệm vụ của . - Kiều Niên mỉm cười, cầm bát thuốc . Cô đỡ Thẩm Mỹ nằm xuống và đắp chăn cho bà.
Kiều Niên đợi Thẩm Mỹ nhắm mắt lại mới đứng dậy rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.