Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1587: Bố
Khi Thẩm Mỹ nói đến đây, mắt bà ngấn lệ. Bà sụt sịt.
- Ông luôn chăm sóc , luôn ở bên cạnh ...
Nước mắt kh ngừng lăn dài trên má Thẩm Mỹ, bà bắt đầu nức nở.
Kiều Niên vội vàng l khăn gi lau nước mắt cho Thẩm Mỹ, vỗ nhẹ lưng bà, nhẹ nhàng nói.
- Phu nhân, đừng kích động. Cứ từ từ nói cho nghe. đang nghe đây.
Thẩm Mỹ khóc dữ dội đến mức gần như kh thở được. Bà há miệng hít thở sâu. Một lúc lâu sau, bà mới bình tĩnh lại.
- Hình như... tên là Thẩm An.
Nghe Thẩm Mỹ miêu tả, Kiều Niên đã chắc c 100% rằng Thẩm Mỹ chính là con gái của Thẩm An. Cô cố gắng kìm nén sự phấn khích trong lòng. Chỉ cần tìm được Thẩm Mỹ, nhắc nhở bà về vụ bắt c hơn hai mươi năm trước, cô sẽ biết ai là đứng sau giật dây.
Chỉ cần tìm ra kẻ thù, việc còn lại chỉ là xử lý chúng. Sẽ kh còn rắc rối nào nữa.
Thẩm Mỹ nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên, nước mắt lưng tròng hỏi.
- Niên Niên, ... muốn xem ảnh của Thẩm An.
- ảnh của trong ện thoại. - Kiều Niên nhẹ nhàng lau nước mắt cho Thẩm Mỹ l ện thoại ra. Cô tìm th ảnh của Thẩm An và đưa cho Thẩm Mỹ.
Thẩm Mỹ cầm l ện thoại của Kiều Niên bằng cả hai tay. Ánh mắt bà dừng lại trên bức ảnh trên màn hình ện thoại, nước mắt kh ngừng rơi.
Nước mắt làm ướt màn hình ện thoại. Bà vội vàng lau .
Là .
Trong mơ, Thẩm An trẻ trung, cao ráo. Sau ngần năm, Thẩm An dường như đã già .
- Thẩm An...
Nước mắt Thẩm Mỹ chậm rãi lăn dài trên má. Một khung cảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt.
Trên bãi biển, một đàn cao lớn từ biển vào. Bà khuôn mặt trẻ trung, tuấn tú của Thẩm An, kh ngừng gọi.
- Bố.
Thẩm Mỹ sững sờ. Bà l lại tinh thần, ảnh của Thẩm An trong ện thoại. Nước mắt lăn dài trên má, hơi thở dồn dập.
Bà vẫn luôn cảm th cái tên "Thẩm An" chút quen thuộc, nhưng giờ bà mới nhận ra Thẩm An chính là bố .
Bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1587-bo.html.]
Thẩm Mỹ ảnh, vẻ mặt càng lúc càng phấn khích.
Kiều Niên kh biết Thẩm Mỹ đang nghĩ gì, nhưng th bà phấn khích như vậy, cô vội vàng l một cây kim bạc châm vào huyệt đạo trên đầu Thẩm Mỹ.
Thẩm Mỹ vừa uống thuốc. Vui buồn là ều cấm kỵ.
Cảm xúc kích động của Thẩm Mỹ dần dần lắng xuống. Bà chằm chằm vào bức ảnh trong ện thoại kh chớp mắt, nghẹn ngào nói.
- Niên Niên, ... muốn gặp . ... làm để gặp đây?
Kiều Niên dịu dàng Thẩm Mỹ, nói.
- Ông hiện đang ở An Thành.
- An Thành... - Thẩm Mỹ lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy thất vọng.
Kiều Niên nhẹ nhàng nắm tay Thẩm Mỹ, an ủi.
- Phu nhân, khi nào khỏe lại, thể đến An Thành. Đến lúc đó, bà sẽ được gặp .
Mắt Thẩm Mỹ sáng lên. Môi bà chậm rãi cong lên, hy vọng hỏi.
- Thật ?
Trước đó, Tổng thống đã nói với bà rằng sức khỏe của bà kh tốt, kh thích hợp cho một chuyến dài.
- Vâng. - Kiều Niên mỉm cười gật đầu. Cô nhẹ nhàng nói.
- Sau này khi khỏe lại, bà sẽ th dễ chịu hơn.
Thẩm Mỹ mỉm cười ngọt ngào đưa ện thoại cho Kiều Niên.
- , khỏe lại.
Th Thẩm Mỹ đã l lại bình tĩnh, Kiều Niên thăm dò hỏi.
- Phu nhân, bà gặp Tổng thống khi nào và hai quen nhau như thế nào?
Nghe th lời của Kiều Niên, Thẩm Mỹ nở một nụ cười dịu dàng.
- Lúc đó, nhớ suy sụp. ... còn bị thương nữa. đã chăm sóc . Lúc đó, , kh quen . Sau đó thường xuyên đến thăm .
Kiều Niên hơi cụp mắt xuống. Nếu lúc đó Tổng thống đang trong tình cảnh ngặt nghèo, hơn nữa vụ bắt c hơn hai mươi năm trước lại liên quan đến nhiều thế lực như vậy, thì Tổng thống kh thể nào ra tay được.
Tuy nhiên, qua lời Thẩm Mỹ, thể th Tổng thống và Phu nhân đã hỗ trợ nhau vượt qua những lúc khó khăn đó. lẽ chính sự ngây thơ và tốt bụng của Thẩm Mỹ đã khiến Tổng thống kh thể kh đến gần bà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.