Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1604: Lo Lắng
Kiều Niên tiếp tục.
- Muốn biết thích ai đó hay kh, cứ bỏ qua những yếu tố bên ngoài. Chỉ cần cân nhắc xem thích cô hay kh. lẽ dùng lý trí để kiềm chế cảm xúc. Não kh thể nhớ được chuyện này.
Kiều Niên nhấp một ngụm nước nói tiếp.
- Nhưng sẽ ngày, những cảm xúc bị lý trí đè nén sẽ được giải phóng. Khi đó, sẽ nhận ra đã bị cám dỗ, nhưng cũng sẽ nhận ra đã mất cơ hội .
vẻ mặt nghiêm túc của Trần Th, Kiều Niên tiếp tục.
- Thay vì cân nhắc xem phù hợp hay kh, kh tự cân nhắc xem thích cô kh? Nếu kh thì quên . Nếu thích cô , cứ làm theo ý .
Kiều Niên nhớ lại câu chuyện Romeo và Juliet. Hai họ đã sống nhầm gia đình, đó là lý do tại lại xảy ra bi kịch. Trở ngại trong hiện thực quá lớn.
Trần Th đương nhiên hiểu ý Kiều Niên. kh nói gì. đang suy nghĩ về việc một cuộc hôn nhân kh xuất thân tương xứng sẽ ra .
Một lúc lâu sau, Trần Th mới ngớ .
- Nếu như... nếu như kh biết tình cảm của dành cho cô là gì thì ?
Thật ra, tối nay nên từ chối Lina theo trực giác, nhưng khi th ánh mắt Lina phản chiếu khuôn mặt , sự từ chối lại nghẹn lại trong cổ họng. kh muốn cô buồn, nên kh thể nhẫn tâm.
Kiều Niên mỉm cười nói tiếp.
- Cứ từ từ. Thời gian sẽ trả lời tất cả.
Trần Th mím môi gật đầu.
- Tuy nhiên, chúng ta vẫn chú ý đến phiên tòa ngày mai. Phiên tòa này quan trọng với chúng ta. - Kiều Niên mỉm cười.
- Vâng.
Trần Th vừa dứt lời, ện thoại của reo lên. Th tin n, vội vàng trả lời. Sau đó, đứng dậy nói với Kiều Niên.
- Phu nhân, Nhị thiếu gia gọi đến. qua trước.
- Đi . - Kiều Niên mỉm cười nói. Cô Trần Th rời . Vẻ mặt Trần Th lúc này đặc biệt mơ hồ.
Sau khi Trần Th rời , Kiều Niên chống cằm, ánh mắt dần dần tối sầm lại.
Xem ra ngay cả Lina cũng kh quan tâm đến địa vị của , nhưng Trần Th lại để tâm đến chuyện này. Trần Th dường như bị những chuyện này làm cho mê , kh thể th gì khác.
Kiều Niên thở dài.
Trần Th đến cửa phòng giam, gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1604-lo-lang.html.]
- Vào .
Giọng nói lạnh lùng của Cố Châu vang lên từ bên trong.
Trần Th lập tức gạt bỏ những lo lắng trước đó. Vẻ mặt nghiêm túc, bước vào, đưa tờ khai của Amon cho Cố Châu. Khóe mắt liếc Thôi Kỳ đang ngồi trên ghế thẩm vấn, cung kính nói.
- Nhị thiếu gia, Amon đã nói hết mọi chuyện . Hơn nữa, vật liên lạc mà c chúa Annie trao cho chính là chiếc nhẫn.
Cố Châu cẩn thận lật xem lời khai của Amon. Ánh mắt thoáng qua vẻ lạnh lùng. Ánh mắt rơi vào mặt Thôi Kỳ, nghiêm nghị nói.
- Thôi Kỳ, còn muốn cãi nhau cái gì nữa? Amon đã khai hết .
Thôi Kỳ ngẩng đầu Cố Châu, cười lạnh.
- Cố tiên sinh, nói gì vậy? hoàn toàn kh hiểu.
Ánh mắt của Thôi Kỳ tràn đầy kiêu ngạo và sắc bén.
- Còn nữa, Amon là ai? hoàn toàn kh quen biết . cũng kh nhận ra chiếc nhẫn trên tay nữa. - Thôi Kỳ mặt kh đổi sắc nói.
- Vậy ? - Cố Châu vừa nói vừa chiếc nhẫn trên tay, mỉm cười.
- nói kh nhận ra, nhưng trên chiếc nhẫn đã phát hiện ra dấu vân tay của .
Thôi Kỳ hơi sững sờ, nhíu mày.
Dấu vân tay?
Cố Châu bình tĩnh ngồi xuống, con rắn quấn qu cánh tay. cười nói.
- Quả nhiên là dấu vân tay của .
Nếp nhăn trên mặt Thôi Kỳ càng sâu hơn.
Th vẻ mặt khó hiểu của Thôi Kỳ, Cố Châu ân cần nói.
- lẽ dấu vân tay kh của .
Thôi Kỳ càng kinh ngạc hơn. Cố Châu với vẻ mặt ngạc nhiên, kh hiểu.
Cố Châu dường như cảm nhận được sự khó hiểu của Thôi Kỳ. hơi nhướn mày, nói tiếp.
- Tướng quân Thôi Kỳ, nếu nhớ kh nhầm thì một trai! Tuy nhiên, dù hai là em sinh đôi thì dấu vân tay cũng kh thể giống nhau được. Hơn nữa, trai lớn hơn năm tuổi, dấu vân tay của ta chắc c khác với .
Cố Châu thu hồi ánh mắt, ánh mắt rơi vào chiếc nhẫn trong túi trong suốt trên tay.
- nghĩ dấu vân tay trên này chắc c là của . muốn chối cũng kh được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.