Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 164: Đảo Ngược
lại thế này?
Tưởng Nguyệt cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Giọng nói dịu dàng của cô run run.
- Bà ơi, bà đùa à? Tất cả váy áo của cháu đều do bà tự tay may đ!
Nếu Tưởng Nguyệt kh nói ra ều này, bà Cố đã kh nổi giận như vậy.
Đây là lần đầu tiên bà may váy áo cho Niên Niên. Đây là biểu hiện của sự trân trọng dành cho Niên Niên, nhưng nó đã bị đứa cháu gái mà bà đã chứng kiến trưởng thành làm hỏng mất.
- Tưởng Nguyệt, bộ váy cháu đang mặc bây giờ vừa kh? – Bà Cố lạnh lùng hỏi.
- Phần eo váy sắp rách vì chật . Bộ váy đã bị biến dạng vì căng, mất vẻ đẹp vốn ...
- Bà ơi! - Tưởng Nguyệt bà Cố với vẻ mặt khó tin.
Cô kh ngờ bà Cố lại nói ra những lời khó nghe như vậy trước mặt mọi .
Nếu khác nghe được lời bà nói, chắc c cô sẽ sống trong sự chế giễu suốt đời.
Mắt Tưởng Nguyệt đỏ bừng, nước mắt tuôn rơi kh ngừng.
- Bà ơi, bà lại nói cháu như vậy? Cháu là cháu gái của bà mà. Trước đây bà vẫn luôn may váy áo cho cháu. Làm cháu biết được lần này bà lại đột nhiên may váy áo cho chị Niên Niên chứ?
Bà Cố mặt đen như mực nói.
- Vậy ra cháu cũng biết ta đã may bao nhiêu váy áo cho cháu . Lần này ta chỉ may một chiếc cho Niên Niên thôi. Cháu cần khóc lóc thảm thiết như vậy kh?
Tưởng Nguyệt đưa tay lên lau nước mắt.
Bà Cố càng nghĩ càng tức giận. Bà nói tiếp.
- Hơn nữa, ta còn lo lắng cháu sẽ kh vui, nên ta đã đặc biệt mời ngài S thiết kế một chiếc váy dài cho cháu. Tối qua ta còn thêu tay thêm vào váy của cháu nữa. Chiếc váy đó cũng là biểu hiện thiện chí của ta. Chiếc váy đó đâu ?
Đúng lúc này, Triệu Thiến dẫn hai hầu tới, đưa chiếc hộp chưa mở đựng chiếc váy cho bà.
- Đây . - Bà Cố tức giận đến mức thở hổn hển.
Bà cau mày nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-164-dao-nguoc.html.]
- Cháu còn kh mở ra xem ?
- Bà ơi, kh vậy đâu. Cháu cứ tưởng chiếc váy đó kh của cháu.
- Thật vậy ? - Bà Cố lạnh lùng Tưởng Nguyệt, hỏi.
- cháu kh biết mặc cỡ nào? Chiếc váy này rõ ràng là quá nhỏ so với cháu. Rõ ràng chỉ Niên Niên mới mặc vừa chiếc váy này. cháu kìa!
Một chút m.á.u cuối cùng trên mặt Tưởng Nguyệt biến mất. Sắc mặt cô càng lúc càng tái nhợt.
Bà Cố càng lúc càng giận dữ. Bà quát lên giận dữ.
- cháu đứng đó như một thằng ngốc vậy? Cởi váy ra trả cho Niên Niên ngay!
Tưởng Nguyệt bà Cố với vẻ mặt khó tin. Cô kh ngờ bà Cố lại bảo cởi váy ra ngay lúc này.
Mắt đẫm lệ, Tưởng Nguyệt nói với vẻ thương cảm.
- Bà ơi, cháu đã mặc váy này . Làm bây giờ cháu cởi ra được? Bà định phá hỏng d tiếng của cháu ở trường ? Nếu cháu làm theo lời bà, cháu sẽ kh bao giờ thể đứng vững ở đây nữa.
vẻ mặt lạnh lùng của bà Cố, Tưởng Nguyệt cầu xin.
- Bà ơi, cháu sắp lên sân khấu phát biểu . Sau khi phát biểu xong, cháu thể thay váy khác được kh?
Đúng lúc này, Kiều Niên bước xuống từ bục giảng.
Đây là lần đầu tiên Kiều Niên th bà Cố nổi nóng. Cô vội vàng an ủi.
- Bà nội, đừng nóng giận. Như vậy kh tốt cho sức khỏe của bà đâu.
Vừa th Kiều Niên, bà Cố vội vàng nắm l tay cô, áy náy nói.
- Niên Niên, tất cả là lỗi của bà nội. Nếu hôm nay bà bảo cháu mặc váy ra khỏi nhà thì đã kh xảy ra chuyện này. Tưởng Nguyệt quá táo bạo. Kh thể tin được là nó lại làm như vậy.
Mọi xung qu đều sững sờ.
- Tưởng Nguyệt thật sự đang mặc váy của giảng viên Kiều!
- Mọi nhận ra bà Cố hình như thích giảng viên Kiều hơn kh?
- Hình như bà Cố đang thay mặt Tưởng Nguyệt xin lỗi. Vậy thì chắc hẳn bà Cố yêu thương cả hai họ. Trong lòng bà Cố, hai họ đáng lẽ quan trọng ngang nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.