Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1651: Ký Ức
Kỳ lạ. Nếu cô nhớ kh nhầm, Thôi Hoài chưa từng gặp chuyện gì tai hại vào lúc đó.
Kiều Niên lo lắng phu nhân Tổng thống, muốn nghe câu trả lời của bà.
Nếp nhăn trên mặt Thẩm Mỹ càng sâu. Những hình ảnh kỳ lạ hiện lên trong đầu bà, nhưng bà kh thể nhớ ra. Bà kh chắc cái tên nghe th trước đó là Thôi Hoài hay kh.
Thẩm Mỹ nhíu mày, nói với vẻ kh chắc c.
- lẽ... lẽ là Thôi Hoài!
Nói xong, sắc mặt Thẩm Mỹ càng lúc càng tái nhợt. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, tr bà vẻ hơi đau đớn.
Kiều Niên vẫn luôn chú ý đến sự thay đổi sắc mặt của Thẩm Mỹ. Th sắc mặt Thẩm Mỹ ngày càng khó coi, cô vội vàng nắm tay bà, nhẹ nhàng nói.
- Phu nhân, nếu kh nhớ ra thì đừng nghĩ nữa. Chuyện này để sau nói. Bây giờ quan trọng nhất là bình phục.
Thẩm Mỹ Kiều Niên với vẻ áy náy. Kiều Niên đã cứu Lina nhiều lần như vậy, lại còn cứu cả bà nữa. Nhưng đầu óc bà thật sự vô dụng. Bà kh thể giúp Kiều Niên được.
Thẩm Mỹ nói với vẻ áy náy.
- thực sự xin lỗi. Cô đã giúp nhiều, nhưng ... kh thể nhớ lại chuyện cũ. kh thể giúp cô.
Kiều Niên mỉm cười với Thẩm Mỹ và dịu dàng nói.
- Phu nhân, bà kh cần tự làm khó . Thật ra, hôm nay và A Châu đã ở bên cạnh Tổng thống tại tòa .
Cô đỡ Thẩm Mỹ nằm xuống giường. vào mắt Thẩm Mỹ, cô nhẹ nhàng nói.
- Điều quan trọng nhất bây giờ là bà hồi phục.
Thẩm Mỹ Kiều Niên dịu dàng trước mặt, chậm rãi gật đầu.
- Phu nhân, nghỉ ngơi cho khỏe. - Mỉm cười, Kiều Niên đắp chăn cho Thẩm Mỹ bước ra ngoài.
Cô hiểu tại Thẩm Mỹ lại vội vàng kể cho cô nghe chuyện hai mươi mốt năm trước. Thẩm Mỹ muốn giúp Tổng thống đứng về phía cô và Cố Châu theo cách của riêng .
Thẩm Mỹ cũng biết chồng một bất lực trước Mark.
...
Ánh tà dương dần bu xuống.
Bệnh viện thoang thoảng mùi thuốc khử trùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1651-ky-uc.html.]
Kiều Niên bước ra khỏi phòng bệnh của Thẩm Mỹ, đưa tay đóng cửa lại. Nghĩ đến bộ dạng của Thẩm Mỹ vừa , cô thở dài nặng nề.
Cô về phía văn phòng của Giáo sư Ollie. Vừa đến góc phòng, cô th Cố Châu bước ra từ văn phòng của Giáo sư Ollie.
Hai gặp nhau ở góc phòng.
Kiều Niên đang định nói thì th Cố Châu bước tới nắm tay cô. nhẹ nhàng nói.
- Chúng ta về thôi!
th vẻ mặt bình thản của Cố Châu, mắt Kiều Niên tràn ngập ý cười. Cô theo Cố Châu ra ngoài.
Hai bước ra khỏi cung ện. Kiều Niên ngồi ở ghế phụ lái, Cố Châu đang chuẩn bị lái xe. Cô mỉm cười hỏi.
- Thôi Kỳ bây giờ ổn chứ?
- Ừ, giờ ổn . - Cố Châu dường như nghĩ ra ều gì đó. Tay đang vặn chìa khóa bỗng khựng lại. quay sang Kiều Niên tiến lại gần cô.
- Niên Nhi, hình như em lo lắng cho Thôi Kỳ.
- Thôi Kỳ chẳng là... - Kiều Niên chưa kịp nói hết câu, đã th vẻ mặt ghen tị của Cố Châu. Cô mỉm cười nói.
- Em chỉ sợ nếu chết, chúng ta sẽ kh thể tìm ra chuyện hai mươi mốt năm trước. vậy? ghen à?
- Niên Nhi nhà cứ nhắc đến Thôi Kỳ. tò mò kh biết cô còn nhớ đến kh. - Cố Châu chằm chằm vào mắt Kiều Niên, th hình ảnh phản chiếu trong đó.
- Hay chỉ là m kh quan trọng kia?
Kiều Niên chủ động nhích lại gần môi Cố Châu, đặt lên môi một nụ hôn nhẹ. Lúc này cô mới rời , mỉm cười hỏi.
- Giờ đã hiểu chưa?
- Ừ. - Cố Châu mỉm cười hài lòng nói.
- Bác sĩ Ollie nói ca phẫu thuật của Thôi Kỳ diễn ra khá thuận lợi. Tất cả đều nhờ viên thuốc cứu mạng mà em đã cho uống lúc trước. Tuy nhiên, Thôi Kỳ vẫn chưa tỉnh lại, kh biết khi nào mới tỉnh lại.
Mắt Kiều Niên sáng lên, cô thở phào nhẹ nhõm. Tuy đã đoán được Thôi Kỳ sẽ kh xảy ra chuyện gì, nhưng cô vẫn sợ xảy ra chuyện.
- May mà kh . Kh bao lâu nữa là sẽ tỉnh lại.
Cố Châu kh nói gì. hoàn toàn kh quan tâm đến việc Thôi Kỳ tỉnh lại hay kh. Ánh mắt dừng lại trên mặt Kiều Niên, tò mò hỏi.
- Phu nhân Tổng thống thế nào ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.