Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 166: Thay Đồ
Tuy chiếc váy của Tưởng Nguyệt khác với chiếc váy kim cương đen, nhưng nó lại toát lên vẻ th khiết dịu dàng.
Chiếc váy màu tím nhạt, những đường thêu ở cổ và h toát lên vẻ đẹp th thoát.
Khi Tưởng Nguyệt th chiếc váy này, mắt cô sáng lên. Nước mắt bắt đầu rơi kh ngừng.
Bà nội nói đúng. Chiếc váy này được may cho cô. Dù là về thiết kế hay thêu thùa, nó đều là tất cả những gì cô yêu thích.
Th Tưởng Nguyệt vẫn đứng đó, bà Cố tức giận nói.
- cháu kìa. Chiếc váy này kh hợp với cháu đâu. Sợi vải sắp đứt mà cháu vẫn còn mặc. Tr cháu thế nào? Mau cởi ra !
Nghe th lời bà Cố, Kiều Niên xuống eo Tưởng Nguyệt.
Cô đã th những sợi chỉ ở đó bung ra. Cô kh khỏi nhíu mày.
Nếu bà nội kh ở đây, dù chiếc váy bị rách lúc Tưởng Nguyệt đang diễn thuyết trên sân khấu thì cô cũng chẳng bận tâm.
Nhưng giờ đây, cô lo lắng nếu Tưởng Nguyệt chuyện gì, bà nội sẽ buồn.
Ánh mắt Kiều Niên rơi vào mặt Tưởng Nguyệt. Cô nói.
- cô kh thay chiếc váy kia ? Chiếc váy tím kia tr đẹp hơn. Nó hợp với cô hơn.
Nghe Kiều Niên nói, ánh mắt Tưởng Nguyệt thoáng qua vẻ chán ghét.
Tuy thích chiếc váy bà chuẩn bị, nhưng cô vẫn thích chiếc váy đính kim cương này hơn. Cô đã ao ước một chiếc váy như vậy từ lâu .
Tưởng Nguyệt vẫn kh hiểu tại bà lại tặng chiếc váy mà cô thích nhất cho Kiều Niên.
- Bà ơi, cháu xin lỗi. - Nước mắt lưng tròng, Tưởng Nguyệt bà Cố với vẻ mặt thương cảm.
- Cháu đã mặc váy này , sẽ kh cởi ra nữa.
Tôn nghiêm của Tưởng Nguyệt kh cho phép cô cởi váy lúc này. Cho dù cởi ra, cô cũng chỉ cởi sau khi phát biểu thôi.
Mắt bà Cố mở to vì tức giận. Bà bắt đầu thở hổn hển.
Từ trước đến nay, Tưởng Nguyệt vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu. Đây là lần đầu tiên bà th Tưởng Nguyệt cố tình kh nghe lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-166-thay-do.html.]
Đúng lúc này, dẫn chương trình mời Tưởng Nguyệt lên sân khấu phát biểu.
Tưởng Nguyệt bà Cố với vẻ mặt kiên quyết. Cô cúi chào bà Cố một cách tao nhã bước lên bục.
Đến nước này thì kh còn đường lui nữa.
Bà Cố thở hổn hển vì tức giận.
Kiều Niên vội vàng vỗ lưng bà Cố, nhẹ nhàng an ủi.
- Bà ơi, đừng giận.
Bà Cố cuối cùng cũng l lại được hơi thở. Bà Tưởng Nguyệt với vẻ khó tin và nói với giọng thất vọng.
- Con bé này hôm nay nghĩ gì vậy? Trước đây nó ngoan ngoãn và hiểu chuyện. lại thành ra thế này?
Kiều Niên im lặng. Thay vào đó, cô Tưởng Nguyệt đang đứng trên bục. Mắt cô tối sầm lại.
Trong cuộc sống, ai cũng những nỗi ám ảnh nhất định, hoặc những vấn đề mà họ kh muốn thỏa hiệp. Cô đoán Tưởng Nguyệt sẽ nhất quyết chỉ mặc váy do bà Cố tự tay may.
Th Tưởng Nguyệt kh nghe lời, bà Cố nói.
- Niên Niên, đừng...
- Bà ơi, cháu kh giận. Cháu là đầu tiên mặc chiếc váy này. Trong lòng cháu, nó đã là của cháu . Hơn nữa, bà đã chụp nhiều ảnh cháu kh? Cháu nghĩ sau này nó vẫn sẽ là của cháu. - Kiều Niên mỉm cười an ủi bà Cố.
Bà Cố nghe Kiều Niên nói vậy, mừng rỡ khôn xiết. Bà khao khát được trao cho Kiều Niên tất cả những ều tốt đẹp nhất trên đời. Đây chính là cháu gái cưng của bà.
- A! - Tiếng hét của Tưởng Nguyệt đột nhiên vang lên.
Được khuếch đại bởi micro, âm th trở nên chói tai đến mức mọi vội vàng bịt tai lại.
Mọi sang và th chiếc váy của Tưởng Nguyệt kh còn che kín nữa.
Cô đang l hai tay che ngực, vẻ mặt hoảng sợ.
Chiếc váy này quá nhỏ so với Tưởng Nguyệt.
Vừa đầu óc cô rối bời, quên cả việc hóp bụng.
Chiếc váy đã rách toạc, giờ nó như một mảnh giẻ rách treo lủng lẳng trên cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.