Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 168: Xin Lỗi
Đối với những mặt tại sự kiện, sự việc của Tưởng Nguyệt chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.
dẫn chương trình nh chóng đứng dậy và mời diễn giả thứ ba lên sân khấu phát biểu.
Nghĩ đến tình trạng của Tưởng Nguyệt vừa , bà Cố vô cùng lo lắng. Bà bắt đầu về phía phòng thay đồ.
Kiều Niên vẫn luôn ở bên cạnh bà Cố. Vì sức khỏe của bà Cố kh tốt, cô lo lắng bà sẽ gặp chuyện kh may. Cô khẽ nói.
- Bà ơi, cháu cùng bà!
Tim bà Cố hẫng một nhịp. Ánh mắt bà rơi vào khuôn mặt của Kiều Niên, trái tim bà như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Đứa trẻ này chắc hẳn đã chịu đựng nhiều trong quá khứ!
Trong im lặng, cô chịu đựng sự bất c của mọi thứ, nhưng ngoài mặt, cô lại giả vờ như kh chuyện gì xảy ra.
Bà Cố nắm l tay Kiều Niên. Mắt bà đỏ hoe, bà dịu dàng nói.
- Niên Niên, cháu kh cần vì bà mà chấp nhận một cháu kh thích. Cháu chỉ cần nghe theo tiếng gọi của trái tim là được.
Kiều Niên hơi sững sờ. Cô cảm nhận được tình yêu thương của bà dành cho .
- Bà ơi. - Lần đầu tiên, Kiều Niên kh biết nói gì.
- Cháu nên nở rộ với ánh sáng độc đáo của riêng . Cháu kh cần sống dưới bóng của bất kỳ ai. Chỉ cần cháu sống tự do theo ý thích và nghe theo tiếng gọi của trái tim là được. - Bà Cố nhẹ nhàng nói.
Nghe lời bà Cố, tim Kiều Niên hẫng một nhịp. Cô cảm th vô cùng xúc động.
Mím môi, cô gật đầu mỉm cười.
Bà Cố mím môi, nhẹ nhàng vỗ tay Kiều Niên, bước về phía phòng thay đồ.
Bà Cố vừa được vài bước thì th Tưởng Nguyệt bước ra.
- Bà ơi. - Tưởng Nguyệt mặc một chiếc váy dài màu tím.
Sau khi chỉnh trang lại một chút, vẻ ngoài luộm thuộm của cô đã biến mất, chỉ còn lại một luồng khí chất dịu dàng.
Kh ai ngờ Tưởng Nguyệt lại l lại được bình tĩnh và bước ra ngoài đường sau khi đã làm trò hề đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-168-xin-loi.html.]
Xem ra Tưởng Nguyệt là một kiên cường.
Bà Cố ban đầu muốn mắng Tưởng Nguyệt, nhưng khi nhớ lại vẻ đáng thương của Tưởng Nguyệt trên sân khấu vừa , bà lại do dự.
Tuy nhiên, bà Cố cũng kh muốn tha thứ cho Tưởng Nguyệt quá nh, vì bà lo lắng sau này Tưởng Nguyệt sẽ càng ngày càng kh nghe lời. Vì vậy, bà lạnh lùng nói.
- cháu vẫn chưa biến ?
Mắt Tưởng Nguyệt đỏ hoe. Cô mím môi. Cô l lại tất cả sự tôn nghiêm đã mất hôm nay.
Cô bước đến bên Kiều Niên và cúi chào một cách cung kính.
- Chị Niên Niên, em tự chuốc l mọi chuyện. Em đã làm chị thất vọng . Em kh chỉ làm hỏng váy của chị mà còn phá hỏng cả thiện ý của bà nội. Em thực sự xin lỗi. Mong chị tha thứ cho em. Em sẽ sửa lại váy sớm nhất thể.
Nghe th lời Tưởng Nguyệt, mọi đều kinh ngạc.
- Tiên nữ Tưởng Nguyệt cúi đầu xin lỗi. Xem ra cô thật sự biết lỗi !
- Haiz, vừa chị Tưởng Nguyệt bị sỉ nhục quá. Chị đã chịu đủ hình phạt . Suy cho cùng, tất cả chỉ là hiểu lầm ngay từ đầu!
- Thật ra, chị Tưởng Nguyệt tưởng nhầm váy của cũng kh gì sai. Dù thì, trước đây Cố lão phu nhân chỉ may váy cho chị thôi. Hầu hết mọi chắc c sẽ nghĩ rằng váy bà nội may là dành cho .
- , , . Đó là bản tính của con !
- Giáo sư Kiều, cô kh tha thứ cho chị Tưởng Nguyệt?
- Vâng, vâng. Lúc đó chỉ là hiểu lầm thôi. Giờ hiểu lầm đã được giải quyết, chị Tưởng Nguyệt đã xin lỗi, xin hãy tha thứ cho chị !
Ánh mắt Kiều Niên lạnh như nước. Cô đứng đó im lặng Tưởng Nguyệt, kh nói một lời.
Bà Cố đứng bên cạnh kh những kh thở phào nhẹ nhõm mà còn nhíu mày sâu hơn. Đôi mắt bà chất chứa những cảm xúc phức tạp.
- Chỉ vì cô đã xin lỗi, chẳng lẽ cô chấp nhận lời xin lỗi của cô ? - Đột nhiên, một giọng nam đầy nam tính vang lên từ bên cạnh, đầy vẻ châm biếm.
Mọi đều sang.
Kh ngờ nói lại là Cố Châu!
Cố Châu đút tay vào túi quần. toát ra một luồng khí lạnh lẽo khiến ta vô thức lùi lại vài bước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.