Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 170: Vô Sinh
Tưởng Nguyệt cảm th lạnh sống lưng. Cô dừng lại một chút trước khi tiếp tục theo nhóm .
Chẳng lẽ Kiều Niên đã biết chú của Lưu Vũ đang ều tra ?
Kiều Niên năng lực như vậy, chẳng lẽ Kiều Niên cũng biết cô đã đồng ý ều tra ?
Tưởng Nguyệt cảm th vô cùng bất an. Một lúc lâu sau, cô nói.
- Chị dâu, ... chị hiểu lầm kh?
- Thật vậy kh? - Kiều Niên Tưởng Nguyệt với ánh mắt đầy ẩn ý, thu ánh mắt lại, theo Cố lão phu nhân ra cửa.
L mày Tưởng Nguyệt nhíu chặt. Giờ cô hoàn toàn chắc c Kiều Niên biết chuyện này.
Trời ơi, cô làm đây?
Ánh mắt Kiều Niên trở nên lạnh lẽo.
Cô kh nghĩ bất kỳ hiểu lầm nào.
Phản ứng vừa của Lưu Vũ và Tưởng Nguyệt đã giải thích tất cả.
Cô đã nghe theo lời bà nội . Vì bà nội, mặc dù kh ưa Tưởng Nguyệt, nhưng cô vẫn muốn cho Tưởng Nguyệt một cơ hội để thay đổi.
Cô tò mò.
Liệu Tưởng Nguyệt, thường xuyên dò xét, tìm cách gài bẫy sau lưng cô, thậm chí còn thuê ngoài ều tra, thực sự thay đổi được kh?
Dù nữa, Kiều Niên cũng kh tin ều đó.
Ánh mắt cô càng lúc càng lạnh lẽo.
Khi đến xe, Trần Th vội vàng mở cửa ghế sau, đỡ Cố lão phu nhân lên xe.
Kiều Niên từ phía bên kia bước vào.
Ngay khi Tưởng Nguyệt định lên xe, Cố Châu bất ngờ bước tới và đóng cửa ghế sau lại.
Tưởng Nguyệt hơi sững sờ. Cô th Cố Châu ngồi vào ghế phụ phía trước, nghe ra lệnh cho Trần Th lái xe.
Cứ như vậy, chiếc xe lướt qua cô.
Tưởng Nguyệt sững sờ.
Bà Cố ngồi ở ghế sau. Qua gương chiếu hậu, bà thoáng th khuôn mặt nhỏ n nhợt nhạt và bất lực của Tưởng Nguyệt.
Bà cảm th hơi đau lòng. Bà đã nuôi Tưởng Nguyệt từ khi cô còn nhỏ.
- A Châu, Tưởng Nguyệt ở một ...
- Bà ơi, cháu sợ phụ nữ. - Cố Châu nói nghiêm túc, quay lại bà Cố.
Bà Cố im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-170-vo-sinh.html.]
- Cô ta cứ về nhà với Triệu Thiến là được. Cháu kh cho phép bất kỳ khác giới nào ngồi xe của cháu. - Cố Châu nói một cách thản nhiên.
Kiều Niên vẫn đang suy nghĩ về Tưởng Nguyệt và Lưu Vũ. Nghe th lời Cố Châu, cô ngước lên với vẻ bối rối.
ta đang ám chỉ cô ?
Cố Châu đang muốn nói rằng cô kh là phụ nữ ?
Ánh mắt của bà Cố rơi vào mặt Kiều Niên. Dường như bà nghĩ ra ều gì đó, l mày càng nhíu chặt hơn.
- Cháu nói bậy bạ gì vậy? Bà nói cho cháu biết, Niên Niên là vợ cháu. Ám ảnh cháu nói kh thể bao gồm con bé!
Cố Châu ngồi thẳng dậy, kh nói gì.
Ánh mắt của bà Cố lại rơi xuống bụng Kiều Niên. Nếp nhăn càng lúc càng sâu.
Một lát sau, bà bất mãn Cố Châu, tức giận nói.
- Hai đứa cưới nhau lâu như vậy . kh tin tức gì vậy? Bụng Niên Niên vẫn như xưa. Sức khỏe của cháu vấn đề à?
Cố Châu th kh nói nên lời.
Trần Th suýt nữa bu tay lái vì sốc.
Càng nghĩ, bà Cố càng cảm th đúng. Bà cau mày, ân cần nói.
- Kh được . Bà lo lắng. Chúng ta đến bệnh viện thôi. Đi khám sức khỏe . À mà, chuyện này, cháu nên đến khoa nào của bệnh viện?
Sắc mặt Cố Châu tối sầm lại như sấm. Ánh mắt thoáng hiện vẻ khó chịu, đành ngắt lời bà.
- Bà ơi, sức khỏe của cháu kh vấn đề gì cả!
Bà Cố lo lắng Cố Châu. Sau một hồi do dự, bà nói.
- Nếu cháu vô sinh thì ?
Cứ như thể Cố Châu hóa đá trong nháy mắt.
Nghe th vậy, Trần Th nhịn cười.
Quả đúng là bà của Cố Châu!
- Trần Th, đến bệnh viện ngay! - Bà Cố càng nói càng cảm th Cố Châu vấn đề.
Bà Cố vô cùng lo lắng.
- Lái xe về nhà. Chúng cháu cách sống riêng. Đừng để tâm trí bay bổng. - Cố Châu nói xong, vẻ mặt chút bất lực.
- Bà kh nghĩ ngợi nhiều. Sức khỏe của cháu vốn dĩ đã kh tốt, nên việc cháu vô sinh cũng là ều dễ hiểu thôi! - Bà Cố nghiêm túc nói.
- Chính những gì cháu nói mới kỳ lạ. Giờ cháu mới bắt đầu khỏe lại, và đó chỉ là nhờ Niên Niên giúp cháu chữa bệnh thôi.
Cố Châu kh biết nói gì để đáp lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.