Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1715: Ghen Tuông
- gặp Nhị thiếu gia. Em ngủ trước . về nói chuyện sau.
Nói xong, Trần Th kh chút do dự nhảy xuống cửa sổ.
Đây là lúc bọn thị vệ mệt mỏi nhất. Trần Th nh nhẹn tránh ra, rời khỏi phủ.
Đến cung ện, Trần Th nhảy vào từ ểm mù của bọn thị vệ. Sau đó, tránh ra, trèo lên tường ngoài. Đến cửa sổ phòng bệnh của Cố Châu, đưa tay đẩy cửa ra.
Lúc này, một con d.a.o găm kề cổ .
Trần Th vội vàng hạ giọng.
- Là .
Con d.a.o găm được thu lại, tay kéo Trần Th vào.
Vừa bước vào, đã bắt gặp ánh mắt tò mò của Cố Châu.
sang bên cạnh, th Kiều Niên đang với vẻ giễu cợt.
Tai Trần Th hơi đỏ. nói với vẻ khó chịu.
- ...
- Kh đâu. Kh cần giải thích. - Kiều Niên mỉm cười, mím môi. Nghĩ đến cuộc gọi với Đại sư , cô khẽ nói.
- Giờ chúng ta sẽ về phòng bệnh của , nhưng Mark vẫn muốn tr chừng chúng ta. Nhiệm vụ của bây giờ là thay chúng ở phòng bệnh.
- Vậy sẽ giả vờ như cô vẫn còn ở trong phòng bệnh. Đến lúc đó, sẽ gửi đồ ăn quần áo như thường lệ. - Trần Th gật đầu, ánh mắt về phía Cố Châu.
Mặt Nhị thiếu gia băng cá nhân, vết thương chắc kh nghiêm trọng lắm.
- Nhị thiếu gia, bị thương à?
- Kh đâu. Chỉ hơi bầm tím thôi. – Cố Châu mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ vai Trần Th.
- vất vả .
- Bác sĩ Ollie cũng sẽ giúp. Nếu muốn tìm Lina thì nói với bác sĩ Ollie. Nếu thật sự kh được thì báo cho Tổng thống nhé. - Kiều Niên lo lắng dặn dò. Nếu kh vì thời gian gấp gáp, tình hình lại cấp bách, cô thật sự kh muốn làm phiền Trần Th và Lina.
Nghe Kiều Niên nhắc nhở, Cố Châu nói.
- Trần Th biết làm gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1715-ghen-tuong.html.]
- Được , thôi. Xe đã sắp xếp xong. - Kiều Niên vừa nói vừa liếc đồng hồ trên cổ tay, buộc tóc lên.
- Đến giờ đổi ca . Tr thủ nh .
- Hiểu .
Cố Châu đến cửa sổ, nhảy xuống. Kiều Niên theo sát phía sau, hai biến mất khỏi bệnh viện.
Múi giờ giữa châu Âu và MY kh chênh lệch nhiều. Máy bay đến MY nh. Lúc đó đã là giữa trưa.
Cố Châu và Kiều Niên đeo kính râm bước ra khỏi sân bay. Từ xa, họ th một chiếc xe đậu ở đó. Biển số xe giống hệt biển số mà Đại sư đã nhắc đến.
Mắt Kiều Niên sáng lên. Cô nắm tay Cố Châu, nh chóng bước về phía xe.
Hai vừa ngồi vào ghế sau thì xe đã nh chóng chạy .
Trước khi Kiều Niên kịp thắt dây an toàn, cô ngã về phía trước kh thể kiểm soát. Đúng lúc này, hai bàn tay xuất hiện trước trán cô.
Một bàn tay thuộc về Cố Châu. Cố Châu nhận ra khác đã chạm vào Kiều Niên. Ánh mắt tràn đầy vẻ thù địch, và luồng khí lạnh lẽo xung qu khiến nhiệt độ trong xe giảm xuống.
Kiều Niên kh để ý đến vẻ mặt của Cố Châu. Cô đang nghĩ về đàn ngồi trên ghế lái. Cô đặt tay lên lưng ghế trước, tò mò đàn bên cạnh. Kh chút do dự, cô chạm vào bụng ta.
Ánh mắt Cố Châu tối sầm lại. ho khan một tiếng, thấp giọng nói.
- Niên Nhi, Trường Phong đang lái xe. Em làm vậy nguy hiểm.
Một giọng nói khàn khàn, dịu dàng vang lên từ ghế lái.
- Kh.
Nét mặt Cố Châu càng thêm u ám.
vươn tay ôm eo Kiều Niên, kéo cô sát vào . Ánh mắt bất mãn dần hiện lên, lạnh lùng đàn ngồi trên ghế lái.
- Ngay cả Mark cũng kh g.i.ế.c được chúng ta. kh muốn c.h.ế.t vì tai nạn giao th!
Kiều Niên ngồi xuống bên cạnh Cố Châu, mới nhận ra việc đưa tay chạm vào Đại sư lúc này quả thực chút kh thích hợp.
Sau khi Kiều Niên ngồi xuống, đôi mắt đẹp như hồ ly của cô tràn ngập vẻ nịnh nọt. Cô nhẹ nhàng nói với Cố Châu.
- A Châu, em chỉ lo lắng cho vết thương của Đại sư , kh biết tình hình hồi phục của thế nào thôi. Đừng tức giận, được kh?
Nét mặt Cố Châu hơi chùng xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.