Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 172: Túi Phúc

Chương trước Chương sau

Tưởng Nguyệt rơi nước mắt, cúi đầu.

Bà nội sẽ kh bao giờ bỏ rơi cô.

Kh bao giờ!

Trước đây bà nội tức giận, nhưng chỉ vài ngày sau là cơn giận của bà lại nguôi ngoai.

Bà Cố hầu đang bưng hộp. Ánh mắt bà dừng lại trên mặt Kiều Niên, dịu dàng nói.

- Niên Niên, bộ váy này đã hỏng , kh mặc được nữa. Bà nội sẽ mang cho cháu. Sau này bà sẽ may cho cháu một bộ váy khác.

- Bà nội, kh cần đâu. Cháu sẽ giữ nó làm kỷ niệm! - Kiều Niên cười nói.

- thể như vậy được? Bộ váy này đã hỏng . - Bà Cố nhíu mày tỏ vẻ kh đồng tình.

- Bà nội, bà kh cần lo lắng về chuyện đó. Cháu sẽ sửa. Dù hỏng thì bà nội cũng đã dành m đêm để chuẩn bị chiếc váy này cho cháu. Tình yêu thương bà dành cho chiếc váy này, từng đường kim mũi chỉ, chính là ều quan trọng nhất đối với cháu. - Kiều Niên nói.

Nghe vậy, bà Cố cảm động đến nỗi nước mắt trào ra.

Niên Niên đúng là một tiểu thư ngoan ngoãn, đáng yêu.

Càng ngày bà càng yêu quý cô.

Triệu Thiến đứng bên cạnh mỉm cười.

- Bà nội, cứ làm theo ý chị dâu !

Bà Cố nén nước mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

Th vậy, lòng Tưởng Nguyệt trống rỗng. Nước mắt lặng lẽ rơi, cô quay bỏ kh nói lời nào.

Từ khóe mắt, bà Cố th bóng lưng đang dần khuất xa của Tưởng Nguyệt. Hàng chục cảm xúc dâng trào trong lòng bà.

theo góc độ nào, những đứa trẻ này cũng giống như m.á.u mủ ruột thịt của bà vậy. Bà cưng chiều tất cả bọn họ như nhau. Tuy nhiên, lần này Tưởng Nguyệt đã quá xa.

Bà chỉ hy vọng Tưởng Nguyệt thể suy nghĩ lại về hành động của và sau này đừng làm những việc như vậy nữa.

Đúng lúc này, bà Cố đột nhiên nhớ ra ều gì đó. Bà mỉm cười với Kiều Niên và hỏi.

- Niên Niên, cháu biết làm túi tiền cầu bình an phúc lộc kh?

- Biết ạ.

- Cháu đã nghe nói về cô con gái lớn nhà họ Lục mất sớm chưa? - Vẻ mặt của bà Cố trở nên nghiêm túc.

Sau khi Kiều Niên gặp Lục Châu, cô đã ều tra tình hình của nhà họ Lục. Cô cũng nghe nói về cô con gái lớn đã mất khi còn nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-172-tui-phuc.html.]

Tuy nhiên, biết chuyện này là kh nên, nên cô lắc đầu.

- Kh ạ.

Bà Cố kéo Kiều Niên ngồi xuống.

Th vậy, Triệu Thiến dẫn hết hầu .

- Con gái lớn nhà họ Lục thật đáng thương. Con bé tội nghiệp. Hồi đó nó mới hai tuổi. Haiz. Vậy là nó mất . - Khi bà Cố nói vậy, vẻ mặt bà đầy vẻ buồn bã.

Kiều Niên cúi mặt xuống. Cô kh nhiều ý kiến về chuyện này, nên lặng lẽ lắng nghe bà Cố nói.

- Giờ sắp đến sinh nhật của nó . Trước đây, bà là làm túi phúc cho nó. - Bà Cố cúi đầu tay .

- Bà nội già . M hôm trước bà cũng dùng tay liên tục. Bà nghĩ bây giờ tay bà hơi yếu . Bà e rằng bà sẽ kh làm được túi phúc tốt. Cháu thể giúp bà làm một cái được kh?

Kiều Niên gật đầu.

- Được ạ.

- Vẫn còn hơn một tuần nữa. Ngày 13 tháng 8. Thời gian còn nhiều. Đến lúc đó, giúp bà gửi túi phúc . – Bà Cố nói.

Khi Kiều Niên nghe bà Cố nói, cô sững một lúc.

Sinh nhật cô cũng vào ngày này.

Nếu đúng là vậy, chắc c là do duyên phận.

lẽ cô đã định sẵn sẽ làm gì đó cho con gái lớn nhà họ Lục.

- Bà nội, đừng lo. Sau khi làm xong túi phúc, cháu nhất định sẽ tụng Kinh Địa Tạng Bồ Tát cầu nguyện cho cô . - Kiều Niên nghiêm túc nói.

Bà Cố nghe Kiều Niên nói, trên mặt hiện lên nụ cười hiền hậu.

- Được . Giao phó mọi việc cho cháu, bà luôn cảm th an tâm.

Kiều Niên mỉm cười.

Cố lão phu nhân dặn dò thêm vài câu. Sau khi nói xong, bà đứng dậy nói.

- Haiz, bà già , vô dụng thật. Bà về phòng nghỉ ngơi trước đã.

- Cháu đưa bà về! - Kiều Niên đứng dậy đỡ bà Cố dậy.

- Kh cần đâu. Cháu còn việc quan trọng làm. Đi trước . – Bà Cố mỉm cười xua tay.

- Vâng. - Kiều Niên Cố lão phu nhân rời , ánh mắt dần dần lạnh xuống.

Trước khi làm túi phúc cho cô Lục, cô về nhà họ Kiều đã. một số việc cô cần làm rõ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...