Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 175: Túi Phúc
Hôm nay Vương Diệu đã nhờ trang ểm giúp. Tr cô tinh tế hơn hẳn mọi khi.
Tuy nhiên, Vương Diệu trang ểm nhẹ nhàng vẫn khó mà sánh bằng Kiều Niên lúc kh trang ểm.
Cố Châu Vương Diệu với vẻ mặt u ám, nhíu mày.
- Cái gì vậy?
Vương Diệu tiến lên hai bước, l ra món đồ cô vẫn giấu sau lưng. Cô đưa nó cho Cố Châu và với vẻ mong đợi.
Ánh mắt Cố Châu rơi vào lòng bàn tay đang mở của Vương Diệu. th một túi phúc màu hồng thêu hoa sen. Từ trong đó thoang thoảng mùi trầm hương.
Th Cố Châu chằm chằm vào , Vương Diệu kh khỏi đỏ mặt. Cô ngượng ngùng nói.
- Nhị thiếu gia, em đặc biệt làm túi phúc này cho . Nó đã được đặt trước Phật bốn mươi chín ngày . Nó… nó thể đảm bảo an toàn và sức khỏe cho . Hy vọng thể nhận l!
Nói đến cuối, mặt Vương Diệu đỏ bừng. Cô thậm chí kh dám ngẩng đầu Cố Châu.
Cố Châu kh nhận túi phúc của Vương Diệu. Sự lạnh lùng trong mắt hiện rõ mồn một. Giọng nói của vô cùng lạnh lẽo.
- Thật vậy ?
Vương Diệu vô cùng căng thẳng.
Nghe lời Cố Châu nói, cô nghĩ rằng Cố Châu đã hiểu được ý tốt của . Cô ngượng ngùng nói:
- Vâng!
- Cô kh sợ làm bẩn mắt Phật ?
Vương Diệu sững . Như thể ai đó dội một gáo nước lạnh lên đầu cô, khiến cô lạnh thấu xương.
Cô Cố Châu với vẻ bối rối, chớp chớp đôi mắt đẹp một cách khó hiểu.
Sau một nhịp, cô bắt đầu cảm th ủy khuất.
- Nhị thiếu gia, thật ra, em... - Vừa nói, Vương Diệu vừa cố ý để lộ bàn tay.
Trên ngón tay cô kh ít vết sẹo do kim khâu gây ra. Lúc may túi phúc, cô đã vô tình làm bị thương nhiều lần.
Tất nhiên, Cố Châu thể đoán được ý đồ của Vương Diệu. Nét mặt tối sầm lại.
- Nếu chuyện này còn xảy ra nữa, thì cút !
Vương Diệu Cố Châu với vẻ khó tin, lòng càng thêm lo lắng. Cô nói một cách đáng thương.
- Nhị thiếu gia, đừng đuổi em . Em chỉ muốn giúp một chút thôi. Em thật sự kh ý đồ gì khác. Em...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-175-tui-phuc.html.]
Vương Diệu cảm th chút áy náy dưới ánh mắt của Cố Châu. Cô kh nói hết câu.
Cố Châu lạnh lùng Vương Diệu.
Nếu kh vì Vương Lâm, đã kh bao giờ giữ một như Vương Diệu ở lại biệt thự Cố gia.
Đó là bởi vì cảm th lỗi với Vương Lâm.
Nếu Vương Diệu biết ều gì tốt cho cô ta, cô ta đã ngoan ngoãn làm việc của .
Trong cơn hoảng loạn, Vương Diệu lo lắng Cố Châu. Lo Cố Châu sẽ đuổi , cô vội vàng nói.
- Nhị thiếu gia, đừng giận. Nếu kh vui, em sẽ kh làm túi phúc cho nữa. Em sẽ làm bất cứ ều gì muốn!
Cố Châu lạnh lùng Vương Diệu. Giọng nói của nhẹ bẫng, hỏi.
- Cô đang hỏi cô cơ hội cưới kh à?
Tim Vương Diệu như muốn nhảy vọt lên tận cổ họng. Cô kinh ngạc Cố Châu.
Cô kh ngờ Cố Châu lại biết đang nghĩ gì, lại nói thẳng thừng như vậy.
Làm thể nói ra suy nghĩ sâu kín nhất của một cô gái như vậy chứ?
Vương Diệu cúi mắt ngại ngùng, giọng nói nhỏ nhẹ như thiếu nữ.
- Nhị thiếu gia, thể nói thẳng thừng như vậy? Em... em chưa chuẩn bị tinh thần!
Cố Châu đợi Vương Diệu nói xong mới lạnh lùng nói.
- Cô cho rằng bất kỳ ai cũng thể thay thế được vị trí của Nhị thiếu phu nhân ?
Vương Diệu nghe được giọng ệu mỉa mai trong lời Cố Châu. Trong nháy mắt, trái tim tràn ngập yêu thương và ngưỡng mộ của cô chìm xuống vực sâu. Cô Cố Châu với vẻ sợ hãi và bất an.
- Chỉ lần này thôi. Sẽ kh lần sau.
Giọng Cố Châu như quỷ dữ từ địa ngục, khiến Vương Diệu sợ đến mức chân tay run rẩy kh ngừng. Cô Cố Châu quay rời kh chút do dự.
Cố Châu bước về phía cầu thang.
M năm nay, vẫn luôn tìm kiếm phụ nữ đã cùng qua đêm. Cuối cùng, cũng tìm được Vương Lâm, chị gái của Vương Diệu.
Vương Lâm đã sinh cho một đứa con. muốn biết thêm về cuộc sống của Vương Lâm khi cô còn sống.
Vương Lâm và Vương Diệu là chị em ruột. Nếu Vương Diệu cứ như vậy, thì Vương Lâm...
Giờ phút này, Cố Châu cảm th Vương Lâm lẽ kh là cô gái tìm kiếm.
Vương Diệu đứng đó, nước mắt lưng tròng, kh ngừng rơi. Cô kh thể che giấu sự tham lam và si mê trong ánh mắt. Tuy nhiên, cô kh dám đuổi theo nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.