Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 180: Thiết Lập
nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Kiều Niên, Cố Châu nhất thời ngẩn .
Đột nhiên, xe ph gấp.
Lúc này Cố Châu mới hoàn hồn. nhíu mày, quay sang Trần Th với vẻ mặt kh vui.
- chuyện gì vậy?
Trần Th tháo dây an toàn, thẳng về phía trước, nói.
- Xin lỗi, Nhị thiếu gia. Vừa suýt nữa thì va !
Cố Châu cụp mắt xuống, kh nói gì thêm.
Thỉnh thoảng, Kiều Niên l ện thoại ra xem giờ.
Cảm th đã đến giờ, cô liền gọi cho Kiều Sơn.
Khi Kiều Sơn th là Kiều Niên gọi, thoáng ngạc nhiên. Ông kh thể tin được Kiều Niên lại chủ động liên lạc với . Ông nhấc máy, giọng nghi ngờ.
- Ai vậy?
- Bố.
Khi Kiều Sơn nghe Kiều Niên gọi là "Bố", khóe môi bất giác cong lên.
Trước đây, Kiều Niên đã giả vờ muốn cắt đứt quan hệ với gia đình. Nhưng cô vẫn kính cẩn gọi là "Bố".
lẽ Kiều Niên đã chịu nhiều đau khổ ở nhà họ Cố. Giờ đây, cô tìm đến để xin giúp đỡ.
Kiều Sơn vô cùng hài lòng với bản thân, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, lạnh lùng hỏi.
- Mày muốn gì?
Khi Kiều Niên nghe th giọng Kiều Sơn, trong mắt cô thoáng hiện vẻ khinh thường. Cô nói.
- Trước đây, chẳng bố đã nói muốn cỏ Suranne ?
Kiều Sơn nhướn mày.
Ông đoán đúng .
Để củng cố địa vị của trong nhà họ Kiều, Kiều Niên sẵn sàng tặng cả cỏ Suranne quý giá.
Tuy nhiên, Kiều Sơn quyết định tiếp tục giả vờ. Giả vờ bối rối, hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-180-thiet-lap.html.]
- Con coi trọng cỏ Suranne đến vậy kia mà? Con bằng lòng cho bố kh?
Kiều Niên cười nói.
- bố lại nói vậy? Bố là bố con. Cái gì của con thì là của bố chứ, kh?
Cố Châu im lặng.
Trần Th cũng im lặng.
Kiều Niên lại mỉm cười, dịu dàng nói.
- Bố, dù thế nào nữa, con vẫn là con gái ruột của bố. Lần trước con đã quá đáng . Giờ trai con đã trở về ... Hình như chúng ta còn chưa ăn cơm chung với nhau một bữa!
Nghe Kiều Niên nói vậy, càng thêm chắc c rằng Kiều Niên đã chịu khổ ở nhà họ Cố. Ông vô cùng tự mãn, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
Kiều Sơn ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói.
- Con còn nhỏ, bố sẽ kh trách con. Con hối hận cũng chưa muộn. Con đã từng chịu khổ ở nhà họ Cố ?
Cố Châu nhíu mày.
Một thoáng giận dữ thoáng qua trên khuôn mặt Kiều Niên. Ánh mắt cô trở nên lạnh lùng, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh như thường.
- Kh.
- Nếu ngay từ đầu con ngoan ngoãn như vậy, mẹ con đã đối xử dịu dàng với con như với em con . - Kiều Sơn nói đầy ẩn ý.
Một thoáng khinh bỉ thoáng qua trong mắt Kiều Niên. Vẻ lạnh lùng trong mắt cô càng lúc càng rõ ràng. Môi mỏng khẽ mấp máy.
- Bố nói đúng. Ngày xưa con còn nhỏ và vô tâm.
Kiều Sơn ngồi xuống ghế sofa. Nghe Kiều Niên thừa nhận sai lầm của , càng cảm th hài lòng. Ông tiếp tục.
- Kh chỉ cỏ Suranne, mà cả những loại thảo dược đắt tiền khác mà con trồng nữa... Con nên giữ chúng ở hậu viện nhà ta, đừng để ở nhà họ Cố. À mà, dạy em con cách trồng những loại cây này . Sau này, đây sẽ là một bộ kỹ năng của nhà họ Kiều. Nó sẽ mang lại vinh quang cho gia tộc chúng ta!
Kiều Niên cảm th bụng quặn lên. Cô cố nén cơn buồn nôn. Cô đang mong chờ xem Kiều Sơn sẽ phản ứng thế nào.
Kiều Niên hít một hơi thật sâu nói.
- Con đã gửi địa ểm cho mẹ . Mẹ sẽ qua đó trước. Dẫn trai và em gái cùng. Đến khách sạn chúng ta sẽ nói chuyện. Con cũng sẽ gửi số phòng cho bố.
Nói xong, Kiều Niên cúp máy mà kh đợi Kiều Sơn trả lời. Nếu nghe Kiều Sơn nói thêm một lời nào nữa, chắc cô sẽ nôn mất.
Kiều Niên l ện thoại ra và nhập một mã khác. Mã này thể khiến ện thoại của Tô Tuyết tạm thời mất sóng.
Ánh mắt của Cố Châu rơi vào mã Kiều Niên đang nhập. Mắt tối sầm lại khi ghi nhớ từng chữ cái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.