Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1814: Ngượng Ngùng
Tim Lục Kỳ hẫng một nhịp, lại đập mạnh. Cô thì thầm.
- Chị ơi, kh như chị nghĩ đâu. Em… em chỉ đồng ý đến chăm sóc thôi.
Lục Kỳ nói xong, ngượng ngùng Tần Xuyên đang ngồi bên cạnh. Cô mím chặt môi kh nói gì.
Kiều Niên tự nhiên th được sự gian xảo của Tần Xuyên. Khóe môi cô hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt kh hề ý cười.
- Tần Xuyên, lúc chúng ta vừa vào, hình như đã nhận ra Đại sư và Ông nội .
Tần Xuyên hẳn đã nhớ lại chuyện cũ từ lâu. Lời nói của kh khác gì trước đây. Theo lý mà nói, thể được xuất viện ngay lập tức.
Cô muốn đích thân kiểm tra cơ thể Tần Xuyên, xem đã hồi phục chưa.
Lục Kỳ đứng bên cạnh Kiều Niên, cảm nhận được ánh mắt sát khí của Kiều Niên về phía sư . Cô vội vàng nói.
- Chị ơi, thật ra chuyện này là em chủ động đề xuất trước. Sư kh hề lừa em.
Lục Kỳ đưa tay nắm l cánh tay Kiều Niên, kh muốn cô tức giận thêm nữa.
Kiều Niên Lục Kỳ bảo vệ Tần Xuyên, trong lòng chút bất lực.
- Em nghĩ chị tức giận ?
Lục Kỳ chớp mắt vẻ khó hiểu.
Đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp của Tần Xuyên sáng lên, trong mắt chút mơ hồ.
Hình như kh hiểu thái độ hiện tại của Niên Niên.
Kiều Niên kéo Lục Kỳ sang một bên ngồi xuống. Cô mỉm cười Tần Xuyên lại Lục Kỳ với ánh mắt trìu mến.
Lục Kỳ ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa, chăm chú Kiều Niên.
- Chị quen Tần Xuyên nhiều năm như vậy, đương nhiên chị biết là như thế nào. Chị nhất định sẽ yên tâm, đồng ý để em ở bên .
Th Lục Kỳ thở phào nhẹ nhõm, Kiều Niên chậm rãi nói.
- Nhưng Kỳ Kỳ, giữa em và thật sự là tình cảm kh, hay chỉ là trả ơn thôi?
Cô nhớ trước đây Lục Kỳ vẻ thích Tần Xuyên, nhưng kh rõ ràng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1814-nguong-ngung.html.]
Vậy mà kh lâu sau, hai lại đính hôn?
Dù thế nào nữa, cô vẫn cảm th khó hiểu.
Tần Xuyên ngồi bên cạnh, kh đợi Lục Kỳ lên tiếng, Kiều Niên với vẻ mặt nghiêm túc hiếm th.
- Thật ra, hy vọng Kỳ Kỳ thể ở bên suốt đời. Hôm nay nhân cơ hội này đề nghị, muốn Kỳ Kỳ biết tình cảm của .
Lục Kỳ nghe th lời Tần Xuyên, ngẩng đầu , bắt gặp ánh mắt trìu mến của .
- Kỳ Kỳ, em cứ từ từ suy nghĩ về mối quan hệ của chúng ta. Dù em lựa chọn thế nào, tình cảm của dành cho em cũng sẽ kh thay đổi. - Tần Xuyên nghiêm nghị nói.
Tim Lục Kỳ đập thình thịch. Cô nhận ra Tần Xuyên đang nghiêm túc, như thể đã hứa hẹn riêng với cô vậy.
Lục Kỳ liếc Lão Thần Y Tần và Đại Sư , hai cô mới gặp lần đầu, và th họ đều đang về phía Tần Xuyên.
Hồi còn học, cô thường nghe bạn bè nói rằng nếu một thực sự thích và yêu , họ sẽ nóng lòng muốn báo tin vui hai đã đến với nhau.
Lục Kỳ vẫn nhớ sau khi đường hầm sụp đổ, sư đã quên hết ký ức trước đó và nghĩ rằng hai là vợ chồng.
Cô ngồi đó, mặt đỏ bừng. Thật ra cô hiểu cảm giác của , nhưng cũng chút bất an.
Kiều Niên trêu chọc.
- Kỳ Kỳ, chuyện này đơn giản thôi. Hãy thử thách Tần Xuyên thật kỹ từ từ quyết định.
Trường Phong gật đầu đồng ý.
- Em kh thể quyết định vội vàng. Kỳ Kỳ, em từ từ, làm Tần Xuyên lo lắng.
Lục Kỳ, được nhắc đến, ngồi đó, cúi đầu ngượng ngùng.
Vì Lục Kỳ chỉ mang cơm cho Tần Xuyên, nên năm kh đủ ăn. Vậy nên cả nhóm thẳng đến nhà hàng đối diện bệnh viện để ăn.
Ăn xong, cả nhóm bộ về phía bệnh viện.
Kiều Niên và Trường Phong cạnh Tần lão gia. Ba trước, Tần Xuyên và Lục Kỳ sau.
- Ông ơi, cháu vẫn nhớ Niên Niên cứ nghĩ mãi về bình rượu tự ủ. Nếu kh cố tình giấu, lẽ bình rượu đó đã bị Niên Niên uống lén từ lâu . - Trường Phong kh chút khách sáo vạch trần quá khứ của Kiều Niên.
Kiều Niên mỉm cười đồng ý.
- Đúng vậy, nội. Lúc đó cháu muốn uống bình rượu đó, nhưng hôm sau, bình rượu đã biến mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.