Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1816: Xin Lỗi
Tần Xuyên vội vàng lắc đầu.
- Ông nội nói đúng.
Ông cụ Tần lại liếc ba đứa nhỏ. Trước đây, ba đứa chạy nhảy khắp sân. Chỉ trong chớp mắt, chúng đã lớn .
lẽ vì giờ chúng đã lớn hơn, nên dù , ba đứa cũng sẽ sống vui vẻ, thoải mái.
Tần Xuyên ba trước mặt, bước chân dần chậm lại. thì thầm với Lục Kỳ bên cạnh.
- Kỳ Kỳ.
- Hả? - Lục Kỳ mỉm cười với Tần Xuyên. Th định nói gì đó nhưng lại do dự, dừng lại.
- Tiền bối, chuyện gì vậy?
Tần Xuyên dừng lại, do dự hồi lâu. Cuối cùng, nghiêm túc nói.
- Kỳ Kỳ, lúc nãy chúng ta ở trong phòng bệnh, thực sự xin lỗi.
Lúc này Lục Kỳ mới nhớ ra lúc tiền bối ở trong phòng bệnh, đã nói cô là vị hôn thê của . Cô cúi đầu, vẻ mặt hoang mang.
- Tiền bối... - Lục Kỳ ngẩng đầu Tần Xuyên, bắt gặp ánh mắt chân thành .
- Vừa ...
Tuy nhiên, cô chưa kịp nói hết câu thì đã bị Tần Xuyên nắm l tay. Cô lập tức trở nên căng thẳng, kh biết nên nói gì.
Thật ra, cô ấn tượng tốt với tiền bối. Nếu sau này thật sự gặp được tiền bối, chắc cũng kh đến nỗi tệ.
Ít nhất, khoảnh khắc tiền bối nắm tay cô, tim cô như ngừng đập, lại đập mạnh.
Tần Xuyên th Lục Kỳ cúi đầu, tay vẫn kh rút lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhẹ. khẽ gọi.
- Kỳ Kỳ.
Lục Kỳ vô thức gật đầu, Tần Xuyên.
- Cảm ơn em đã là vị hôn thê của .
Lục Kỳ hơi sững sờ, chớp mắt vẻ khó hiểu.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cô kh nói gì.
Sư đang nói gì vậy?
Lục Kỳ vội vàng rụt tay lại, nhưng Tần Xuyên nắm quá chặt. Tuy nhiên, cô vẫn hơi e ngại.
- Tiền bối, em học đây.
Tần Xuyên vừa bu ra, Lục Kỳ liền rụt tay lại.
Lục Kỳ Kiều Niên đang đứng cách đó kh xa, vội vàng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1816-xin-loi.html.]
- Chị ơi, em việc ở trường. Em làm chút việc.
Kiều Niên quay lại Lục Kỳ. Cô chưa kịp nói gì thì Lục Kỳ đã chạy mất.
Kiều Niên th Tần Xuyên đứng đó ngơ ngác bóng lưng Lục Kỳ. Cô bước đến bên cạnh Tần Xuyên và nói.
- Lão Tần, làm em sợ à?
- Cô trách sai . kh làm gì cả. - Tần Xuyên thành khẩn nói.
- nghĩ sẽ tin ? - Kiều Niên mỉm cười Tần Xuyên. Cô liếc lão Tần nói.
- về nhà đây. Ở lại với nội nhé.
Trường Phong bước tới và nói với Tần Xuyên.
- tiễn Niên Niên .
Tần Xuyên gật đầu.
- Vâng.
Trường Phong và Kiều Niên đợi cụ Tần và Tần Xuyên vào thang máy mới về phía bãi đậu xe.
Trường Phong theo thói quen mở cửa ghế phụ phía trước trước. đợi Kiều Niên lên xe mới đóng cửa lại.
Kiều Niên Trường Phong từ phía trước xe đến ghế lái. Hồi nhỏ, cô cũng được Đại sư chăm sóc chu đáo như vậy.
Trường Phong đạp ga.
Nghĩ đến việc sớm được gặp ba đứa nhỏ, Kiều Niên kh khỏi chút phấn khích. Cô vui vẻ nói.
- Em nghĩ họ nên gặp bọn trẻ trước vì họ đã về nhà trước . Ba đứa trẻ còn nói với em rằng chúng nhớ bọn em và hy vọng bọn em thể về nhà sớm. Lần này chắc hẳn chúng vui khi chúng ta về nhà.
Thật ra, cô cũng nhớ ba đứa con. Trước đây, gia đình cô khó mà đoàn tụ, nhưng vì chuyện hơn 20 năm trước, cô chỉ thể xa.
Tuy Mark đã bị bắt, nhưng cũng kh thời gian để tra hỏi ta về chuyện hơn 20 năm trước. Chắc chẳng bao lâu nữa, tổng thống sẽ ều tra mọi chuyện.
Trường Phong nở nụ cười hiền lành.
- Ừ, đã lâu kh gặp Tiểu Bảo, Tiểu Kỳ và Tiểu Thi.
Ngay khi Kiều Niên định lên tiếng, cô th vẻ mặt của Trường Phong trở nên nghiêm nghị. Khóe môi cô dần dần cong lên. Cô khẽ nhíu mày hỏi.
- Đại sư , lo lắng ều gì vậy?
Đèn đỏ bật sáng.
Trường Phong dừng xe, Kiều Niên bên cạnh. Ánh mắt cong lên.
- Kh gì. chỉ th vui mừng khi nghĩ rằng chúng ta đã giải quyết được những nguy hiểm đó.
Kiều Niên dáng vẻ hiền lành của Trường Phong. M năm nay, khi còn ở MY, chắc hẳn ngày nào cũng vất vả lắm.
Tuy nhiên, dường như Đại sư chưa từng nói ra những lời này.
Nếu là khác, lẽ họ đã tin những gì Đại sư nói. Nhưng Kiều Niên lại hoàn toàn kh tin, bởi vì cô quá hiểu .
Chưa có bình luận nào cho chương này.