Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1819: Hoa Tai
Cố Kỳ nghe Kiều Niên nói vậy, vội lắc đầu, do dự kh biết nên giải thích hay kh.
Lo Kiều Niên hiểu lầm Cố Kỳ, Tiểu Thi vội vàng giải thích.
- Mẹ ơi, kh vậy đâu. Chúng con thích cả bố lẫn mẹ! Tối qua trai còn mơ th bố và mẹ về với nhau nữa!
Lòng Kiều Niên ấm áp hẳn lên. Cô Cố Kỳ trước mặt, vui vẻ nói.
- Mẹ xin lỗi. Lần này mẹ việc quan trọng , kh thể kh rời xa con. Sau này mẹ sẽ cố gắng ở bên cạnh con.
Cố Kỳ chủ động ôm Kiều Niên, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Tiểu Thi và Tiểu Bảo cũng ôm chặt Kiều Niên.
Một lúc sau, Kiều Niên bu ba đứa nhỏ ra. Ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt Tiểu Bảo, dịu dàng nói.
- Tiểu Bảo, con thể giúp mẹ một việc được kh?
- Tất nhiên . Tiểu Bảo là đứa con đáng yêu và giỏi giang nhất của mẹ. - Tiểu Bảo ưỡn n.g.ự.c tự hào, vui vẻ nói.
- Chuyện là thế này. Vừa mẹ làm rơi một chiếc khuyên tai. Tiểu Bảo thể giúp mẹ tìm lại được kh? - Kiều Niên nhẹ nhàng hỏi. Cô còn tháo chiếc khuyên tai bên tai kia ra cho Tiểu Bảo xem.
Nghe Kiều Niên nói, Tiểu Bảo lập tức gật đầu, nghiêm túc nói.
- Mẹ yên tâm, con hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
- Con ngoan. - Kiều Niên khen Tiểu Bảo chỉ tay về một hướng.
Sau khi Tiểu Bảo nhận nhiệm vụ, bé nh chóng chạy đến.
Cố Kỳ về hướng Tiểu Bảo vừa rời . Đèn đường hơi tối nên kh rõ bên trong gì. nhíu mày lo lắng Kiều Niên. nói nhỏ.
- Mẹ ơi, bên kia kh nhiều đèn đường đâu. Trời tối quá. Con tìm cùng Tiểu Bảo.
Tiểu Thi nghe th lời trai, vội vàng nói.
- Mẹ ơi, con cũng giúp một tay!
Th Cố Kỳ và Tiểu Thi sắp qua, Kiều Niên vội vàng kéo hai đứa lại, nở nụ cười cưng chiều.
- Chắc c thằng bé sẽ làm tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1819-hoa-tai.html.]
Tiểu Bảo chạy đến, chăm chú xuống đất. Mẹ làm mất một chiếc khuyên tai ngọc lục bảo . Chiếc khuyên tai đâu ?
Tiểu Bảo tìm kiếm lâu nhưng kh th. bé bước vào sâu hơn, cẩn thận xuống đất. Vẫn kh th chiếc khuyên tai.
Kỳ lạ, chiếc khuyên tai đâu ?
Trường Phong vẫn núp trong bóng tối Tiểu Bảo chăm chú. Ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng. dáng nhỏ n của Tiểu Bảo, khóe miệng kh khỏi cong lên.
Tuy Tiểu Bảo còn nhỏ, nhưng dáng của bé thẳng, kh hề lắc lư. Dường như dù kh ở bên cạnh , Tiểu Bảo vẫn tập thể dục đúng giờ.
Tuy nhiên, giờ đây Tiểu Bảo tr thật nhỏ bé. bé mặc bộ đồ ngủ hoạt hình. Gió thổi qua, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ bị thổi bay mất.
Kiều Niên nắm tay Cố Kỳ và Tiểu Thi phía sau. Ba vẫn còn cách Tiểu Bảo một khoảng cách.
Chiếc khuyên tai của Kiều Niên kh xa lắm. Nó nằm ngay bên cạnh lối . Nếu bé xa hơn nữa, bé sẽ th nó.
Cô đã cố ý chọn chỗ này để đặt khuyên tai. Thứ nhất, cô lo rằng nếu đặt quá xa, Tiểu Bảo sẽ lạc đường. Thứ hai, nó kh thể để quá gần Đại sư .
Cô kh hiểu tại Đại sư lại kh muốn gặp mặt Tiểu Bảo mà còn muốn lén lút gặp bé.
Chưa đầy hai phút, Tiểu Bảo đã tìm th khuyên tai của Kiều Niên. Chiếc khuyên tai màu lục bảo phát ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
- Mẹ ơi, con tìm th ! Tiểu Bảo thật tuyệt vời! - Tiểu Bảo giơ chiếc khuyên tai lên, vui vẻ nói với Kiều Niên đang tới.
Kiều Niên bu Cố Kỳ và Tiểu Thi ra, nhẹ nhàng chạm vào trán Tiểu Bảo. Cô mỉm cười nói.
- Tiểu Bảo thật sự ấn tượng. Con tìm th khuyên tai của mẹ !
Kiều Niên bế Tiểu Bảo lên, về phía khu rừng cách đó kh xa.
Từ vị trí này, hẳn là Đại sư thể rõ Tiểu Bảo!
Một cơn gió thoảng qua. Th Tiểu Bảo mặc đồ mỏng m, Kiều Niên khẽ nói.
- Bên ngoài gió lạnh, chúng ta về nhà trước !
Kiều Niên ôm Tiểu Bảo trong lòng, quay lại. Nụ cười trên môi Tiểu Bảo dần đ cứng, đồng tử giãn ra biến mất.
- Mẹ ơi, thả con xuống! - Tiểu Bảo nghiêm nghị nói.
Kiều Niên kh hiểu, đặt Tiểu Bảo xuống đất. Chưa kịp hỏi thì đã th Tiểu Bảo chạy về phía khu rừng. Hướng đó vừa vặn là chỗ Đại sư đang trốn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.