Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1832: Lời Thề Ngón Út
Cố Châu nhận ra sắc mặt Tiểu Thi kh tốt, khẽ cúi đầu, thì thầm vào tai cô.
Nét u ám trên mặt Tiểu Thi lập tức biến mất. Đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, môi khẽ cong lên.
- Vâng, nếu vậy thì con sẽ thay mẹ đồng ý!
Nói xong, Tiểu Thi giơ ngón út ra trước mặt Cố Châu, mỉm cười nói.
- Bố ơi, lời thề ngón út.
Cố Châu âu yếm đưa tay ra, móc ngón út của Tiểu Thi vào ngón út của . Tr thật trìu mến.
Tiểu Thi vui vẻ nói.
- Bố ơi, chúng ta đã hứa ngón út , bố giữ lời đ.
- Tất nhiên . - Cố Châu mỉm cười đồng ý.
Kiều Niên hai trò chuyện. Tò mò, cô tiến lại gần Tiểu Thi và nhẹ nhàng hỏi.
- Tiểu Thi, con thể kể lại cho mẹ nghe những gì con vừa nói với bố kh?
Tiểu Thi mỉm cười, dựa vào lòng Cố Châu. Ánh mắt tràn ngập ý cười, vẻ mặt bí ẩn.
- Mẹ ơi, con kh thể nói cho mẹ biết chuyện này được, vì con đã hứa với bố sẽ giữ bí mật .
Bên cạnh, Tiểu Bảo và Cố Kỳ cũng tò mò về chuyện vừa xảy ra. Bình thường Cố Kỳ bình tĩnh. chỉ tò mò Tiểu Thi, nhưng Tiểu Bảo thì khác.
Tiểu Bảo tính tình thẳng t, kh nhịn được hỏi thẳng.
- Chị ơi, chị bí mật với bố. Vậy chị thể nói cho em Hai biết được kh? Em Hai hứa sẽ kh nói cho ai khác.
Cố Kỳ Tiểu Thi với ánh mắt lấp lánh.
Tiểu Thi suy nghĩ một chút vội vàng nói.
- Được , chị sẽ nói với Cả và em Hai sau, nhưng kh thể để mẹ biết chuyện này. Hai thể hứa được kh?
Cố Kỳ và Tiểu Bảo vội vàng gật đầu.
Lúc này, Kiều Niên cuối cùng cũng hiểu ra. Ngoại trừ cô ra, ai cũng thể biết được bí mật này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1832-loi-the-ngon-ut.html.]
Cô liếc Cố Châu bên cạnh, khẽ nhướn mày.
- Thật kh ngờ hôm đầu tiên về nhà hai lại tụ tập thành một băng đảng. Mau nói cho em biết. Bí mật giữa hai là gì?
Th Tiểu Thi muốn ngồi xuống ghế bên cạnh, Cố Châu bình tĩnh đặt cô ngồi xuống. Giọng nói lạnh lùng.
- em kh nghĩ đến câu hỏi hỏi em hôm nay? Em sẽ biết đã nói gì với chúng vào tối nay.
Điều Cố Châu kh nói là câu trả lời của Kiều Niên tối nay làm hài lòng.
Những khác lần lượt ngồi xuống bàn.
Lục lão phu nhân ngồi ở phía trước. Bà mặc một bộ đồ Đường màu đỏ, toát ra khí chất dịu dàng, yêu thương.
Bên cạnh bà là Lục Du. Hôm nay mặc áo sơ mi đen và cà vạt đỏ sẫm, toát lên vẻ ềm tĩnh, tao nhã.
Tô Nhan ngồi cạnh Lục Du. Bộ sườn xám trắng như trăng lưỡi liềm tôn lên vóc dáng hoàn hảo của bà. Tóc bà được buộc gọn ra sau bằng trâm ngọc. Bà dịu dàng như nước, khiến ta kh khỏi liếc thêm vài lần.
Ánh mắt bà lướt qua đám trẻ con trên bàn, dừng lại trên khuôn mặt Kiều Niên một lúc lâu.
Kiều Niên cảm nhận được ánh mắt của Tô Nhan, ngẩng đầu lên. Cô bắt gặp ánh mắt lo lắng của Tô Nhan, cảm th chút kh thoải mái.
Đối với mẹ cô, việc tìm th con gái mất tích hơn hai mươi năm là một ều hạnh phúc. Tuy nhiên, gia đình họ chưa được đoàn tụ bao lâu thì cô đã sang châu Âu vì vụ bắt c hơn hai mươi năm trước. Mẹ cô kh thời gian tận hưởng cuộc sống gia đình bên con.
Chắc hẳn mẹ cô đã lo lắng trong suốt thời gian cô ở châu Âu.
Nghĩ đến đây, lòng Kiều Niên tràn ngập cảm giác tội lỗi và đau lòng. Cô ngước Tô Nhan, nhỏ giọng nói.
- Mẹ, con thực sự xin lỗi.
Nghe th lời Kiều Niên nói, Tô Nhan hơi sững sờ.
Kiều Niên cúi mặt xuống, áy náy nói.
- Con xin lỗi. Chuyến châu Âu của con khiến mọi lo lắng. Mẹ nghỉ ngơi kh tốt ? Thật ra, con...
Kiều Niên chưa kịp nói hết câu, Tô Nhan đã bật cười. Bà nắm l tay Kiều Nien, ánh mắt tràn ngập yêu thương. Bà nhẹ nhàng nói.
- Đứa trẻ ngốc này, đừng xin lỗi vào lúc này.
Khi Tô Nhan nói ra những lời này, bà cảm th hơi buồn. Chắc hẳn Kiều Niên đã chịu đựng nhiều trong những năm qua, nên mới nhạy cảm như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.