Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1835: Đùa Giỡn
- Mẹ, mẹ đã gặp bà chưa? - Lục Kỳ tò mò hỏi.
Tuy Thẩm An là sư phụ của mẹ cô, nhưng Thẩm Mỹ chỉ là con gái của Thẩm An. Mẹ cô kh gặp Thẩm Mỹ cũng là chuyện bình thường.
Nghe th câu hỏi của Lục Kỳ, trong mắt Tô Nhan thoáng hiện lên một tia cười. Bà gật đầu. Suy nghĩ dần trôi , một khuôn mặt trẻ trung dần hiện ra trước mắt.
Đầu óc Thẩm Mỹ chút vấn đề, nên ánh mắt cô trong sáng. Bình thường, phản ứng của cô chậm hơn khác một chút. Tr cô như một chú thỏ trắng nhỏ vô hại, khiến ta kh khỏi cưng chiều.
Tô Nhan l lại tinh thần, mỉm cười nói.
- Thật ra mẹ kh biết cô . Mẹ đã gặp Thẩm Mỹ vài lần khi ở bên sư phụ.
Tô Nhan nhớ lại những gì Thẩm An đã nói với và thở dài.
- Hồi đó, sư phụ vẫn luôn muốn cô sống như một bình thường. Thẩm Mỹ cũng chăm chỉ. Cô học đủ thứ mỗi ngày. Nếu kh m kia lôi kéo sư phụ vào chuyện này, sư phụ đã chẳng bị lợi dụng, huống chi là xa con gái nhiều năm như vậy. Giờ thì, sư phụ...
Kiều Niên liếc dì Cao đang đứng cách đó kh xa. Cô vội vàng nói.
- Đáng tiếc là giáo sư Thẩm An đã . Hai cha con sẽ kh bao giờ gặp lại nữa. Năm đó, tất cả là lỗi của con.
Tô Nhan hơi sững sờ. Bà suýt nữa thì nói sư phụ vẫn còn sống.
Nhưng mà, mọi trong nhà đều là trong cuộc. Nếu sư phụ vẫn còn sống, nói ra chắc cũng kh .
Vì Kiều Niên đột nhiên ngắt lời, Tô Nhan kh nói thêm được gì nữa.
Cố Châu đưa tay nắm l tay Kiều Niên.
- Niên Nhi, thật ra, em kh thể nói như vậy. Năm đó, nhà họ Lục kh làm gì sai cả. Dù em bị bắt c hay chuyện giáo sư Thẩm An và con gái bị chia cắt nhiều năm như vậy, tất cả đều là lỗi của những kẻ muốn hại em. Chính chúng là những kẻ nhẫn tâm, đã lôi kéo những vô tội vào cuộc.
Lục Niên đồng tình với Cố Châu. Giọng nói của lạnh lùng.
- Đường, lý thuyết về tội lỗi của nạn nhân vốn đã sai . Đừng để bị tẩy não.
Điều khiến họ sợ hãi nhất là vẫn chưa biết ai muốn đối phó với nhà họ Lục lúc b giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1835-dua-gion.html.]
Ánh mắt Tô Nhan hiện lên nụ cười mãn nguyện. Con của bà đã lớn, thế giới quan của cô cũng chính trực. Cô thậm chí còn chính kiến riêng.
- Niên Nhi, làm thánh nhân quả thật kh nên, nhưng Thẩm Mỹ đã xa cha nhiều năm như vậy. Cô thật đáng thương.
Kiều Niên mỉm cười. Thật ra, cô kh hề cảm th tội lỗi chút nào. Cô chỉ nói vậy để đổi chủ đề. Cô lo lắng những khác ý đồ đen tối sẽ phát hiện ra Thẩm An vẫn còn sống.
Cô liếc dì Cao. Dì Cao đã l lại bình tĩnh và đang múc c cho mọi .
- Mẹ, con hiểu . - Kiều Niên tiếp lời Tô Nhan.
Tô Nhan Kiều Niên. Nghĩ đến việc cuối cùng thầy giáo Thẩm An đã khai hết mọi chuyện với , thậm chí còn nghĩ cách giữ cho Đường sống sót, bà hỏi.
- Thẩm Mỹ hiện giờ thế nào ? Chồng cô đối xử tốt với cô kh?
Tô Nhan kh muốn bàn tán về mối quan hệ vợ chồng giữa Tổng thống và Đệ nhất Phu nhân Âu Châu. Thay vào đó, cô coi đó như một lớn tuổi quan tâm đến bạn bè và đàn em của .
Cố Châu và Kiều Niên nhau. Kiều Niên nở nụ cười rạng rỡ, nói.
- Bây giờ bà vui vẻ. Tổng thống yêu thương bà . Con gái của bà cũng ngoan ngoãn và yêu thương bà !
Nụ cười trên khuôn mặt Tô Nhan càng thêm chân thành. Bà gật đầu.
- Được , vậy là tốt .
Ăn xong, bọn trẻ ra ngoài vui chơi. Lục Kỳ và Tống Vũ cũng làm việc riêng của .
Bốn trai của Kiều Niên, Cố Châu và Kiều Niên, cùng nhau đến thư phòng của Lục Châu. Sáu đứng trong thư phòng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính, chiếu sáng cả căn phòng, rơi xuống họ. Ánh sáng dịu nhẹ như đang chiếu rọi lên họ.
Từ bãi cỏ xa xa vào căn phòng, họ như một bức tr. Họ đẹp đến mức kh thể rời mắt.
Bốn em nhà họ Lục ngồi một bên ghế sofa, còn Kiều Niên và Cố Châu ngồi bên kia. Th họ đang chằm chằm, Kiều Niên bỗng cảm th áp lực.
Cô nghiêng đầu mỉm cười.
- các lại em như vậy? Em xấu xí à? - Cô hỏi một cách r mãnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.