Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1839: Ngượng Ngùng
Lục Kỳ nghe Kiều Niên nói vậy, ngượng ngùng sờ mũi. Trước đây, cô học Tây y. Trong khoảng thời gian này, cô học Đ y với Tần Xuyên, gần đây còn học thêm cách bắt mạch. Vì vậy, mỗi khi gặp nào, cô đều bắt mạch. Lần này, cô cũng muốn bắt mạch cho chị Tống Vũ.
- Em đang học bắt mạch, nên em thử bắt mạch cho chị Tống Vũ xem .
Kiều Niên nhớ lại hôm qua trai nói Tống Vũ kh khỏe. Lúc đó, trai cô tr lo lắng cho Tống Vũ, nên cô hỏi.
- Mạch của em thế nào ?
Kiều Niên hỏi vậy vì muốn tìm hiểu tài năng y thuật của Lục Kỳ.
Nghe câu hỏi của Kiều Niên, Lục Kỳ hơi nhíu mày, cúi đầu buồn bã. –
- Trước đây, khi bắt mạch cho các bạn cùng lớp ở trường, em cơ bản thể đoán được tình hình. Sau khi họ khám bệnh, nếu vấn đề gì và trở lại trường, họ sẽ nói khả năng bắt mạch của em tốt. Em thể đoán được tất cả những vấn đề sức khỏe nhỏ nhặt của họ.
Lục Kỳ khẽ thở dài, nhíu mày.
- Nhưng mạch của chị Tống Vũ tr bình thường. Em hoàn toàn kh tìm ra nguyên nhân. Haiz...
Cô thực sự muốn giúp chị Tống Vũ. Chị Tống Vũ là nổi tiếng và thường xuyên quay phim bên ngoài. Nghe nói chị thể thức trắng đêm trong quá trình quay phim.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Lục Kỳ. Cô Kiều Niên với hy vọng và mỉm cười nói.
- Chị ơi, y thuật của chị tốt thật đ. Chị xem chị Tống Vũ . Nếu chị khám cho chị , chắc c chị sẽ biết bệnh của chị ngay thôi.
Khi Kiều Niên nghe Lục Kỳ nói, cô mỉm cười gật đầu.
Tuy rằng giữa Hai và Tống Vũ vẻ chút mâu thuẫn, nhưng Tống Vũ vẻ cũng kh tệ, nhất là khi Tống Vũ trong lúc mơ màng đã nhắc nhở cô cẩn thận kẻo con bị bắt c. Dù nữa, cô cũng nợ Tống Vũ một ân tình.
Kiều Niên nghĩ rằng nếu lần này thể chữa khỏi bệnh cho Tống Vũ thì coi như cô đã đền ơn .
Tuy Tống Vũ cũng là nhà của cô, nhưng cô vẫn luôn xa lánh Tống Vũ.
- Vậy thì thôi. - Kiều Niên mỉm cười.
Hai về phía phòng Tống Vũ. Tống Vũ ở một khu khác trong biệt thự. Rẽ vào một góc, họ đến trước cửa phòng Tống Vũ.
Lục Kỳ gõ cửa và gọi.
- Chị Tống Vũ, mở cửa ra!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1839-nguong-ngung.html.]
Tuy nhiên, phía sau cánh cửa kh động tĩnh gì.
Lục Kỳ vô thức xoay tay nắm cửa, đẩy cửa ra vào. Căn phòng trống kh. Lúc này cô mới Kiều Niên, nói.
- Chị Tống Vũ hình như ra ngoài . Vừa chị nói muốn quay phim gì đó.
Kiều Niên vẻ mặt ngơ ngác của Lục Kỳ, đưa tay gãi cái mũi nhỏ. Cô dẫn Lục Kỳ đến phòng ba đứa trẻ.
- Hình như em đang mơ hồ.
- Ừ. - Lục Kỳ ngượng ngùng cười.
Kiều Niên quầng thâm dưới mắt Lục Kỳ, trêu chọc.
- Nhà kh chỉ em ngủ kh ngon. Chẳng lẽ em cũng ngủ kh ngon?
- Em kh ... - Lục Kỳ còn muốn phản bác, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của Kiều Niên, cô liền rụt cổ lại. Ánh mắt của chị gái dường như thể thấu suy nghĩ của cô, khiến cô chút bối rối.
Hình như chuyện gì đó kh thể giấu được chị.
Mặt Lục Kỳ hơi đỏ. Cô lắp bắp.
- Thật ra, hôm qua em... em cứ nghĩ mãi về một chuyện. Em cứ nghĩ mãi nên ngủ kh ngon.
th vẻ mặt ngượng ngùng của Lục Kỳ, mắt Kiều Niên thoáng hiện một tia cười. Cô khẽ hỏi.
- Em đang nghĩ đến lão Tần à?
Lời nói của cô khiến Lục Kỳ đỏ bừng mặt như tôm luộc.
Lục Kỳ qu. Th xung qu kh ai, cô kéo Kiều Niên ra ban c, khẽ nói.
- Chị ơi, em chuyện kh hiểu.
- Kh hiểu gì? - Kiều Niên hỏi.
- Sư đang nghĩ gì vậy? Em kh hiểu nổi đang nghĩ gì, hình như chẳng tuân thủ luật lệ gì cả. - Lục Kỳ cau mày, vẻ mặt bực bội.
- Em nói rõ hơn ? Chị sẽ giúp em phân tích. - Kiều Niên kho tay, mỉm cười với Lục Kỳ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.