Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1841: Trả Lời
Khi Kiều Niên nghe th lời Lục Kỳ, cô mỉm cười gật đầu.
- , tình yêu kh là tất cả. những thứ cần từ từ. Thời gian sẽ trả lời.
Kiều Niên kh muốn Lục Kỳ trở thành một lãng mạn. Làm một vì yêu đương mà đánh mất chính lại thể một mối quan hệ tốt đẹp?
Cô giúp Lục Kỳ gỡ rối trong lòng, đang định bước vào phòng thì Lục Kỳ nắm l tay cô. Cô quay lại Lục Kỳ với vẻ mặt khó hiểu.
Với nụ cười rạng rỡ trên môi, Lục Kỳ tò mò hỏi.
- Chị, chị quen rể như thế nào? Trước khi quen nhau, hai như thế nào?
Lục Kỳ mím môi, tiếp tục.
- chắc c kh lãng mạn. Em th chị quen rể thật khó tin.
Lục Kỳ, đang trong một mối quan hệ mơ hồ, hứng thú với mối quan hệ của chị gái .
Đôi mắt Kiều Niên tràn ngập ý cười. Cô nói đầy ẩn ý.
- Giữa chị và quả thực đã xảy ra nhiều chuyện, nhưng hoàn cảnh của chị và hơi đặc biệt. Chị kh thể tạo ra một hình mẫu tình yêu tích cực cho em. Đừng nhắc đến chuyện này nữa!
- Chị. - Lục Kỳ nắm tay Kiều Niên, đáng thương nói.
- Chị ơi, chị kh nên chia sẻ chuyện tình cảm của với em gái ?
Kiều Niên mỉm cười với Lục Kỳ.
- Chờ em lớn lên, hoặc nếu em đã ở bên lão Tần, chị sẽ nói cho em biết.
Nghĩ đến việc thể hẹn hò trong tương lai, tai Lục Kỳ đỏ bừng. Cô lẩm bẩm.
- Vẫn còn sớm mà.
Những khoảnh khắc vui vẻ luôn trôi qua nh. Kiều Niên chơi với ba đứa trẻ suốt cả buổi chiều. Ai cũng muốn chơi thêm, và chưa kịp nhận ra thì trời đã tối sầm.
Sau khi chăm sóc ba đứa nhỏ, Kiều Niên trở về phòng, tắm rửa nằm dài trên giường.
Vừa định ngủ , mép giường bỗng lún xuống. Cô vô thức muốn quay lại kia, nhưng kh ngờ lại vén chăn lên.
Một bàn tay hơi lạnh vuốt ve lưng cô, dần dần di chuyển xuống sống lưng.
Cơn buồn ngủ của Kiều Niên lập tức tan biến. Cô đưa tay ra nắm l bàn tay đang bồn chồn phía sau. Vừa định quay lại, kia đã ôm chặt eo cô, kh cho cô nhúc nhích.
Kiều Niên ngửi th mùi hương đặc trưng của phía sau. Cô mỉm cười, bất lực kêu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1841-tra-loi.html.]
- A Châu.
Cảm nhận được Cố Châu đã bu lỏng tay, cô quay lại, dựa vào lòng , mơ hồ hỏi.
- Em cứ tưởng và các của em vẫn còn bận. Kh ngờ lại về sớm như vậy.
Cố Châu Kiều Niên đang ngái ngủ trong lòng, lạnh lùng nói.
- Nếu về muộn hơn một chút, em đã ngủ .
Giọng Cố Châu tuy dịu dàng, nhưng Kiều Niên vẫn nghe ra được chút bất mãn trong lời nói của .
Kiều Niên mở mắt Cố Châu. Cô bắt gặp ánh mắt dò xét của Cố Châu, dường như nhớ ra ều gì đó.
Chẳng lẽ cô đã hứa hẹn gì với Cố Châu ?
Nhưng tại cô lại kh nhớ ra?
Ngay lúc Kiều Niên còn đang suy nghĩ miên man, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán cô. Cô định ôm Cố Châu ngủ thì nghe th giọng nói lạnh lùng của đàn .
- Trong lòng em, rốt cuộc là gì?
Kiều Niên lập tức tỉnh táo lại.
Ồ, đúng .
Trong bữa sáng nay, Cố Châu đã bảo cô suy nghĩ kỹ về vấn đề này.
Cô mỉm cười, ngước Cố Châu. Vô tình, cô chạm ánh mắt đen như đá vỏ chai của Cố Châu. Cô gần như bị hút vào ánh mắt .
- Câu trả lời của em là gì? - Cố Châu nói từng chữ một với vẻ đe dọa.
Kiều Niên vòng tay ôm l cổ Cố Châu, nở nụ cười rạng rỡ. Giọng nói dịu dàng.
- A Châu, em buồn ngủ.
Ngay sau đó, Kiều Niên cảm th tay Cố Châu dần dần hạ xuống sau lưng . Cô gần như đã hoàn toàn tỉnh táo. Cô vội vàng nói.
- Được , em sẽ nói cho biết.
Vừa nói, Kiều Niên vừa đưa tay kéo tay Cố Châu ra.
Nhưng mà, lực nắm của Cố Châu mạnh. Những động tác nhỏ của cô chỉ khiến Cố Châu khựng lại.
Cố Châu tựa trán vào trán Kiều Niên. Ánh mắt sắc bén, như thể sắp tấn c bất cứ lúc nào.
- Trả lời!
Chưa có bình luận nào cho chương này.