Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1858: Hận Thù
Một chiếc xe đen dáng thấp đỗ cách biệt thự kh xa.
Cố Châu hạ cửa sổ xe xuống, đón gió mát.
Kiều Niên đeo khẩu trang, tay cầm thiết bị nghe lén.
- động tĩnh gì kh? - Cố Châu khẽ ngồi dậy, Kiều Niên. Kiều Niên đưa một bên tai nghe cho Cố Châu, nói.
- Xem ra chúng ta sắp biết chân tướng .
Trong biệt thự.
Tống Vũ cúi đầu những chiếc cúc áo trên váy. Cô chỉ hy vọng trong nhà kh phát hiện ra váy vấn đề. Trước khi đến đây, cô còn lo lắng họ sẽ kiểm tra quần áo của .
- Dì Cao, bà ... - Tống Vũ dì Cao, hỏi.
Dì Cao bước đến bên Tống Cầm, ánh mắt tràn ngập ý cười. Bà nói.
- Lục tiểu thư, bà tên là Tống Cầm. Năm đó, mẹ ruột của con đã mất sau khi sinh ra em gái con, Tống Tuyết. Bà là dì của con. Ta là dì ba của con.
Khi Tống Vũ nghe th lời dì Cao, sắc mặt cô thay đổi.
- ... thể như vậy được? các lại là nhà của ? rõ ràng là được nhặt từ cô nhi viện...
- Vũ Nhi, dì biết con khó chấp nhận những lời dì nói, nhưng dì quả thực là dì của con. Năm đó, dì và mẹ con quan hệ tốt. Ngồi xuống trước .
Vừa nói, Tống Cầm vừa bước đến bên Tống Vũ, kéo cô ngồi xuống ghế sofa.
- Thật ra, con là con của nhà họ Tống. Năm đó, chúng ta buộc đưa con đến nhà họ Lục.
Tống Vũ khẽ nhíu mày, vẻ mặt kiên quyết rút tay khỏi tay Tống Cầm.
- kh hiểu ý bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1858-han-thu.html.]
- Lục tiểu thư, kh, bây giờ dì nên gọi con là Vũ Nhi mới đúng. - Dì Cao dịu dàng Tống Vũ, nói.
- Việc chúng ta làm bây giờ là đòi lại những gì nhà họ Lục nợ dì con. Nhưng mà, một chúng ta yếu đuối, chỉ thể dùng chiêu vòng vo như vậy.
- kh hiểu ý bà. Hơn nữa, tại bà lại gọi đến? - Tống Vũ thẳng vào vấn đề, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
- Vũ Nhi, chúng ta cần con giúp. Giờ nhà họ Lục đối xử với con như vậy, con kh muốn đứng trên họ ? - Tống Cầm mỉm cười Tống Vũ, đôi môi đỏ mọng tràn đầy vẻ quyến rũ vô tận.
Tống Vũ nhíu mày, kh nói thẳng, như thể đang phân vân.
- Tống Vũ, để dì kể cho con nghe một câu chuyện! - Tống Cầm mỉm cười với Tống Vũ, dường như kh hề tức giận trước sự do dự của cô.
- Hồi đó, dì và Tô Nhan là bạn tốt của nhau.
Mắt Tống Vũ mở to kh thể kiểm soát. Cô Tống Cầm với vẻ khó tin.
- Mẹ và bà là bạn tốt của nhau.
th Tống Vũ như vậy, dì Cao kh khỏi lắc đầu nhắc nhở.
- Con đã bị đuổi khỏi nhà họ Lục . Nhà họ Lục đã đối xử tệ bạc với con như vậy . Phu nhân cũng chẳng giúp gì con. con còn gọi bà ta là mẹ?
Tống Vũ cúi đầu ngơ ngác, ánh mắt đầy vẻ buồn bã.
Tống Cầm liếc dì Cao, nhẹ nhàng nói với Tống Vũ.
- Con kh cần buồn. Tô Nhan là một con thú đội lốt . Chuyện này liên quan đến chồng dì, Chu Cẩn. Vị trí tòa nhà nhà họ Lục ở thành phố A vốn là mảnh đất mà vợ chồng dì thích. Lúc đó, việc phá dỡ và di dời, nhiều thuê nhà chuyển . Kh ai muốn tiếp quản chuyện này. Chúng ta th lợi nhuận cao nên đã thuyết phục tất cả thuê nhà chuyển .
- Chỉ còn lại một bà cụ tám mươi tuổi, kh con cái. Lúc đó, chúng ta đang bàn bạc chuyện này với bà, muốn thuyết phục bà ký đơn xin rời , nhưng bà cụ cứ khăng khăng rằng đây là nhà cũ của bà, nhất quyết kh chịu rời .
- Sau đó, bà cụ cuối cùng cũng chịu thua, vô tình làm đổ nến trên bàn. Bà cụ định l nước dập nến, nhưng càng lo lắng thì càng phiền phức. Bà cụ vô tình vấp ngã vào bếp than bên cạnh. Lúc đó, bà ta đang mặc quần áo vải b. Chẳng m chốc, quần áo của bà ta đã bốc cháy.
- Chồng dì định kéo bà ta lên, nhưng kh ngờ lửa trên bà ta lại thiêu cháy . Chồng dì đưa tay đẩy bà ta ra, nhưng kh ngờ bà ta đập đầu vào góc bàn mà chết.
- Lúc đó, Tô Nhan mặt tại hiện trường. Chúng ta muốn báo cảnh sát, nhưng bà ta nói rõ ràng là tai nạn. Là bác sĩ pháp y, bà ta sẽ giúp chúng ta xóa tội g.i.ế.c . Nhưng chúng ta kh ngờ bà ta lại phản bội và bán đứng chúng ta. Sau đó, nhà họ Lục chiếm đoạt mảnh đất của chúng ta. Chính nhờ mảnh đất đó mà nhà họ Lục mới rơi vào cảnh khốn cùng như hiện tại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.