Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 190: Gọi Cảnh Sát
Th Kiều Niên kh nói gì, Kiều Hân tiếp tục khuyên nhủ.
- Nếu mẹ ruột của em phát hiện em buồn vì bà bỏ rơi em, bà chắc c sẽ tự trách .
Ánh mắt Kiều Niên thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn. Cô ngước Kiều Hân.
- Nói xong chưa?
Kiều Hân cảm th lạnh sống lưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Kiều Niên. Cô kh khỏi rùng , loạng choạng lùi về phía sau.
Kiều Niên nheo mắt, giọng nói lạnh như băng.
- Cô nghĩ sẽ tin tất cả những gì Tô Tuyết nói ?
Ánh mắt Kiều Hân trở nên ngập ngừng.
Vậy nên Kiều Niên kh muốn thừa nhận với bản thân rằng xuất thân thấp hèn.
Cô mím môi hỏi.
- Chị ơi, nếu mẹ nói dối, tại thân của chị kh đến tìm chị?
Kiều Niên Kiều Hân với vẻ mặt vô cảm.
Lời Kiều Hân nói trúng tim đen.
Hơn hai mươi năm . Tại cha mẹ ruột của cô kh đến tìm cô?
Hồi bị đưa lên núi sống, cô kh đủ ăn. Kết quả là, cô liên tục đối mặt với nguy cơ c.h.ế.t đói.
Nếu kh một lão cứu cô, lẽ cô đã c.h.ế.t cô độc ngoài kia, kh thân.
Điều khiến Kiều Niên băn khoăn nhất là cha mẹ ruột của cô chưa bao giờ đến tìm cô.
Nếu một đứa trẻ được gia đình yêu thương mà bị lạc, thân chắc c sẽ cố gắng hết sức để tìm kiếm. Họ sẽ kh thể chịu đựng được cảnh con sống một trên đường phố.
Kiều Niên nheo mắt.
Nếu Tô Tuyết và những khác kh đối xử quá đáng với cô, lẽ đến tận lúc c.h.ế.t cô mới biết kh là con ruột của Kiều Sơn và Tô Tuyết.
lẽ đúng như Tô Tuyết nói. Đối với cha mẹ ruột, cô chỉ là một gánh nặng - một gánh nặng mà họ muốn vứt bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-190-goi-c-sat.html.]
Cố Châu bóng lưng Kiều Niên, khẽ cau mày, môi mỏng mím chặt. im lặng.
Trần Th nhận th sự thay đổi trên nét mặt của Cố Châu, nhưng kh thể đoán được Cố Châu đang nghĩ gì.
Lúc này, tiếng chu ện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi .
Khâu Nam, vốn đang ngơ ngác, nghe th tiếng chu ện thoại, giật sợ hãi. ta bắt đầu run rẩy.
Tô Tuyết hoảng hốt Kiều Niên.
Kiều Niên thản nhiên l ện thoại từ trong túi ra.
Số máy gọi đến là 1101.
Tô Tuyết mặt mày tái mét vì sợ hãi. Nếu bà thực sự bị tống vào tù, chắc c Kiều Sơn sẽ sớm tìm được khác khi bà được thả ra.
Về phần hai đứa trẻ, chắc hẳn chúng cũng sẽ th bà thật nhục nhã. lẽ chúng sẽ kh bao giờ nhận bà là mẹ nữa.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Tô Tuyết. Bà lo lắng Kiều Niên, sốt ruột nói.
- Kiều Niên, cô vừa nói chỉ cần nói rõ lai lịch của cô, cô sẽ kh báo cảnh sát!
Kiều Hân lo lắng Kiều Niên. Cô thực sự lo lắng chuyện của gia đình sẽ bị truyền ra ngoài.
Nếu khác biết mẹ cô làm chuyện này, chắc cô sẽ xấu hổ đến mức kh dám gặp mặt ai. Cô vội vàng nói.
- Chị ơi, mẹ đã cứu chị từ khi chị còn là một đứa bé. Bố mẹ coi chị như con ruột. Nếu kh biết kết quả xét nghiệm quan hệ cha con này, em còn kh ngờ chị lại kh quan hệ huyết thống với chúng em. Em nghĩ tốt nhất là chị đừng báo cảnh sát, nếu kh chúng ta sẽ bị sỉ nhục.
Kiều Sơn đứng một bên, vẻ mặt lạnh lùng. Trong thâm tâm, vẫn hy vọng Tô Tuyết sẽ vào tù.
Tô Tuyết đã làm chuyện bẩn thỉu, đê tiện như vậy. Bà ta nên trả giá.
Tuy nhiên, khi Kiều Sơn nghe Kiều Hân nói, trong lòng lại dâng lên một tia thương hại. Nếu chuyện Tô Tuyết làm bị lộ ra ngoài, Kiều Vũ và Kiều Hân sẽ là những chịu thiệt thòi nhất.
Nghĩ đến đây, Kiều Sơn chỉ thể kìm nén nỗi bất mãn trong lòng.
- Kiều Niên, vì mẹ cô đã từng cứu cô, chuyện này đừng để cảnh sát xử lý. Chúng ta sẽ tự giải quyết.
Kiều Niên ện thoại, ánh mắt hơi cụp xuống, che giấu cảm xúc trong mắt. Khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo. Cô liếc những trước mặt, mỉa mai nói.
- Các nói nghe thật hay. Hồi đó, các cứu mà chẳng chịu trách nhiệm gì với cả. Thậm chí còn bỏ lại một trên núi. Nếu kh nội, đã c.h.ế.t từ lâu . Vậy thì các khác gì cha mẹ ruột đã bỏ rơi ? th các còn kinh tởm hơn. Các chưa bao giờ giúp đỡ , vậy mà lại muốn cướp hết mọi thứ của !
Chưa có bình luận nào cho chương này.