Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 198: Chiến Thắng
Khi Kiều Vũ nghe th giọng Kiều Hân, khẽ cau mày, ánh mắt tràn đầy sự khó chịu và bất lực.
- Kết cục này còn hơn là mẹ vào tù vì tội ngoại tình.
Kiều Hân bất giác siết chặt nắm đấm, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, cắn môi. Cô hiểu ý Kiều Vũ.
Tất cả là lỗi của Kiều Niên! Đồ khốn nạn!
Nếu kh vì Kiều Niên, cha mẹ cô đã kh ly hôn. Gia đình hoàn hảo của cô đã kh tan vỡ, và cha cô đã kh vào tù vì tội hành hung!
Thật ên rồ!
...
Sau khi Kiều Niên lên xe, cô lập tức hạ cửa sổ xuống. Chỉ sau khi tận mắt chứng kiến Kiều Sơn và Tô Tuyết lên xe cảnh sát theo chỉ dẫn của cảnh sát, cô mới thở phào nhẹ nhõm và kéo cửa sổ lên.
Kiều Niên kh khỏi mỉm cười.
Cố Châu liếc Kiều Niên. Sau đó, nói với Trần Th đang ngồi ở ghế lái.
- Về nhà thôi!
- Vâng, thưa .
Xe khởi động chậm rãi. Kiều Niên ngả ra sau ghế, nhắm mắt lại. Bỗng nhiên, cô cảm th hơi mệt mỏi.
Kiều Niên vốn nghĩ hôm nay sẽ tìm ra được thân phận thật sự của , nhưng kế hoạch của cô lại kh theo kịp những biến động.
Cô nhận ra Tô Tuyết kh hề nói dối. Tuy nhiên, cô cảm th Tô Tuyết đang giấu giếm một th tin nào đó. Cô vẫn ều tra.
Nghĩ vậy, Kiều Niên mở mắt ra và nói với Trần Th.
- Trần Th, đưa đến cổng bệnh viện phụ sản nhi nhé.
Nếu cô nhớ kh nhầm, Tô Tuyết đã sinh con ở đó. Cô muốn đến đó xem thử. Biết đâu ở đó biết chuyện hơn hai mươi năm trước.
Cố Châu nghe Kiều Niên nói, liền nói.
- cùng em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-198-chien-thang.html.]
- Kh cần đâu. Hôm nay đã làm mất thời gian của . chỉ xem một chút thôi. Hơn hai mươi năm , chắc cũng chẳng tìm được gì đâu. - Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu.
Những chuyện xảy ra hôm nay đều nhờ Cố Châu giúp đỡ. Nếu kh , cô đã thất bại .
Cô nhớ ra trước đây Cố Châu kh thích cảm ơn nên cô cũng kh nói lời cảm ơn.
Th Kiều Niên đã quyết định , Cố Châu cũng kh nài nỉ nữa.
Xe đã đến cổng bệnh viện. Kiều Niên xuống xe, thẳng đến phòng giám đốc. Cô gõ cửa.
- Vào . - Một giọng nói trầm thấp vang lên từ trong phòng làm việc.
Kiều Niên đẩy cửa bước vào. Cô th một đàn trung niên khoảng năm mươi tuổi đang ngồi ở bàn làm việc.
- Tiểu thư, thể giúp gì kh? – Giám đốc ân cần hỏi.
- muốn để lại mẫu máu. muốn tìm cha mẹ ruột của . - Kiều Niên nói.
Kiều Niên chắc c rằng được sinh ra trong bệnh viện này. Tô Tuyết cũng kh nói dối, bởi vì cô đã tìm th một bức ảnh của lúc mới chào đời. Nghe nói bất kỳ đứa trẻ nào sinh ra trong bệnh viện phụ sản đều sẽ một bức ảnh giống như cô.
Hơn nữa, cha mẹ ruột của cô chưa bao giờ tìm cô. lẽ cha mẹ ruột của cô đã để lại mẫu m.á.u trong bệnh viện. Tuy nhiên, cô kh để lại mẫu m.á.u của , nên cha mẹ ruột của cô kh thể tìm th cô.
Và kh ai biết cha mẹ ruột của cô tìm cô hay kh.
- Được , sẽ viết một mẫu đơn cho cô. Cô thể để lại mẫu máu. – Giám đốc mỉm cười với Kiều Niên.
- Cảm ơn Giám đốc. - Kiều Niên mỉm cười với giám đốc.
Ánh mắt cô lóe lên, cô tiếp tục.
- Giám đốc, bao nhiêu năm nay, ai lạc con đến bệnh viện tìm con kh?
Vị giám đốc đứng dậy, lục lọi tủ sách tìm mẫu đơn. Nghe th câu hỏi của Kiều Niên, đáp.
- Tất nhiên . Nhiều phụ đến đây tìm con. bỏ rơi con trong bệnh viện vì hồi đó kh đủ tiền nuôi. Sau này, khi kinh tế khá hơn, họ mới đến tìm con. Dù thì cũng chẳng cha mẹ nào lại để con lang thang ngoài đường cả.
Kiều Niên một cảm giác kỳ lạ. Cô mím môi đỏ mọng, lo lắng hỏi.
- ai tìm th con kh?
- phụ đã tìm th con, thì chưa. Tuy nhiên, cơ sở dữ liệu của chúng nhiều mẫu máu. hy vọng cô thể tìm th cha mẹ . - Vị giám đốc ngồi vào bàn làm việc và viết một mẫu đơn xin mẫu máu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.