Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 2: Đánh Người Là Như Thế Này Đây!
Kiều Hân loạng choạng lùi lại.
Nếu kh Tô Tuyết, cô đã ngã .
Cô biết Kiều Niên sẽ kh ngoan ngoãn gả . Cô sắp bị đưa đến nhà họ Cố ; thời gian kh còn nhiều nữa.
Nghĩ đến đây, Kiều Hân kh khỏi run lên vì sợ hãi. Cô kh thể gả cho một kẻ đoản mệnh, tuyệt đối kh!
vẻ mặt thất vọng của Kiều Hân, Tô Tuyết thấp giọng nói.
- Kiều Niên, chuyện đã qua . Cô là chị cả. Cô kh thể nhường Kiều Hân ? Nó là em gái của cô!
- Nếu cô đưa cổ phần cho , sẽ gả thay cô. Nếu kh, đừng trách vô lễ! - Kiều Niên cười gian xảo như một con hồ ly.
Những cổ phần đó là do bà nội để lại cho cô, cô sẽ kh bao giờ đưa cho ngoài.
- Đồ súc sinh! Được về nhà nên biết ơn mới , vậy mà cứ đòi chia phần! - Kiều Sơn thở hổn hển, ánh mắt đen tối Kiều Niên.
Nếu biết con gái sau này sẽ hèn hạ đến mức nào, đã sớm vứt bỏ nó ngay từ đầu để khỏi tức giận.
- Mày còn là nhà họ Kiều hay kh?
- Chẳng đã nói từ lâu , rằng kh còn là nhà họ Kiều nữa ? - Kiều Niên liếc đồng hồ trong phòng khách.
Đã ba giờ sáng .
- nhớ nhà họ Cố sẽ đón lúc sáu giờ sáng. Thời gian của các kh còn nhiều nữa đâu!
- Chị. - Kiều Hân vội vàng bước đến bên Kiều Niên, định nắm l tay cô, nhưng Kiều Niên hất tay cô ta ra.
Mũi tay mềm mại của Kiều Hân thoáng đỏ lên, cô cố kìm nén nước mắt.
- Kiều Niên, cô dám đánh vào mu bàn tay của Kiều Hân? Cô chán sống à?! - Tô Tuyết hét lên.
th bàn tay đỏ ửng của Kiều Hân, lòng bà đau nhói, khóe mắt đỏ hoe.
- Bà chắc c như vậy là đánh ? – Kiều Niên hơi nhướn mày.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Tuyết, Kiều Niên quay lại tát mạnh vào mặt Kiều Hân.
Chát!
Tiếng tát vang vọng khắp phòng.
Trên mặt Kiều Hân, một dấu tay rõ ràng hiện lên. Đau đến mức nước mắt trào ra. Cô ôm mặt ngồi im, kh hiểu đã làm sai ều gì.
- Kiều Niên! - Tô Tuyết hét lên.
Bà Kiều Niên với vẻ mặt khó tin.
Ba năm qua, bà kh nỡ để Kiều Hân chịu đựng dù chỉ một chút. Giờ thì bà kh thể tin được Kiều Niên lại tát Kiều Hân.
- Bà muốn làm gì? Chẳng bà nói đánh cô ta ? Đây kh là hành động theo lời bà ? Để cho bà biết thế nào là đánh cô ta! - Môi Kiều Niên cong lên, lạnh lùng Tô Tuyết đang giơ tay định tát .
- Đánh !
- Mẹ, đừng làm vậy! - Sợ bà sẽ đánh Kiều Niên, Kiều Hân vội vàng ngăn Tô Tuyết lại.
Cô biết Kiều Niên đang nói thật. Kiều Niên, cô khóc nức nở.
- Chị ơi, em đồng ý chia cổ phần cho chị!
Chát!
Kh chút do dự, Kiều Niên tát vào nửa mặt còn lại của Kiều Hân. Cứ như vậy, hai bên mặt Kiều Hân hiện ra hai dấu tay. Hai dấu tay này đối xứng một cách kỳ lạ.
- Mày làm gì vậy! - Tô Tuyết vội vàng kéo Kiều Hân ra sau.
Bà định đánh Kiều Niên, nhưng lại bị Kiều Hân ngăn lại. Bà chỉ biết trừng mắt Kiều Niên.
- Đồ súc sinh!
- Cổ phần vốn dĩ là của . Cô chỉ trả lại chúng cho chủ cũ thôi. Đừng tỏ ra bị oan ức. kh rõ tình hình thể nghĩ rằng đã cướp của cô. - Kiều Niên chậm rãi đứng dậy, mỉm cười với Kiều Hân.
cô bình tĩnh nói.
- Chuyển cổ phần sang tên ngay. Nếu kh, dù đưa đến nhà họ Cố, cũng sẽ nói rõ ràng với nhà họ Cố về chuyện hôn nhân thay thế!
- Mày dám! - Kiều Sơn vẫn luôn cố gắng kìm nén cơn giận.
Th Kiều Niên hành động trơ tráo như vậy, tức giận đến mức đập bàn đứng dậy.
Ông bước đến trước mặt Kiều Niên, mặt đỏ bừng. Tay run rẩy, sẵn sàng đánh cô bất cứ lúc nào.
- kh thử xem? - Kiều Niên nheo mắt.
Quay lại mặt Kiều Hân, khóe môi cô cong lên thành một nụ cười tươi rói.
- Được. Tao sẽ chuyển cổ phần cho mày ngay bây giờ! - Kiều Sơn l ện thoại ra đăng nhập vào hệ thống quản lý của c ty.
Ông lập tức chuyển số cổ phiếu vốn thuộc về Kiều Niên vào tài khoản của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-2-d-nguoi-la-nhu-the-nay-day.html.]
Kiều Niên nhận được tin n xác nhận, lập tức nhấn nút "Đồng ý".
Cô mỉm cười với Kiều Sơn và gật đầu hài lòng.
ánh mắt cô dừng lại trên mặt Kiều Hân, lơ đãng nói.
- Kiều Hân, chẳng cô còn nợ ?
Kiều Hân khóc nức nở. Nghe th giọng Kiều Niên, cô lau nước mắt, ngước Kiều Niên, hỏi một cách đáng thương.
- Chị, chị nói gì vậy?
Kiều Niên bước đến bên cạnh Kiều Hân. Khóe mắt cô giật giật, ánh mắt lạnh lẽo hiện lên.
Cô bắt gặp ánh mắt áy náy của Kiều Hân, hỏi một cách đầy ẩn ý.
- Mặt dây chuyền ngọc bội mang về năm năm trước đâu ?
Mặt dây chuyền ngọc bích đó là vật kỷ niệm mà đàn kia tặng cho cô. Đó là vật duy nhất cô thể dùng để tìm !
Kiều Hân kinh ngạc Kiều Niên, nước mắt vẫn còn lăn dài trên má.
Mặt dây chuyền ngọc bích đó chất lượng cao như vậy, lại còn hiếm nữa. Nó còn tốt hơn cả mặt dây chuyền ngọc bích triệu tệ mà cô đã mua.
Kiều Hân cảm th chủ nhân của mặt dây chuyền ngọc bích đó chắc c là một giàu .
- Em... em kh biết! - Làm Kiều Hân thể trả lại mặt dây chuyền ngọc bích cho Kiều Niên?
Cô cảm th mặt dây chuyền ngọc bích này còn giá trị hơn nữa.
Chát! Chát!
Kiều Niên vỗ nhẹ vào mặt Kiều Hân hai cái thật mạnh.
Th khóe miệng Kiều Hân chảy máu, cô nhướn mày nói.
- Nếu hai ngày nữa mà kh trả lại cho , lẽ cô sẽ kh còn khỏe mạnh như bây giờ nữa!
Kiều Hân Kiều Niên với vẻ khó tin.
Cô ta ý gì vậy?
Kiều Niên định làm cô tàn phế ?
Kiều Hân run rẩy. Cô cúi mặt xuống, trợn mắt, giả vờ ngất xỉu.
Kiều Niên kh thèm trả lời. Thay vào đó, cô bước lên lầu.
Cửa phòng ngủ ban đầu của cô đã biến mất.
Kiều Niên đến phòng của Kiều Hân, nằm cạnh phòng cô, và mở cửa.
Lúc này cô mới nhận ra nhà họ Kiều đã phá đổ bức tường ngăn cách hai phòng.
Phòng của Kiều Niên giờ đã trở thành tủ quần áo cho Kiều Hân.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Kiều Niên những món trang sức và phụ kiện lấp lánh trong tủ. Ánh mắt cô mờ .
Bước ra khỏi phòng, cô th Tô Tuyết đang lo lắng chạy đến. Tô Tuyết trừng mắt Kiều Niên và nói.
- Chuyên gia trang ểm đến . Xuống dưới trang ểm !
Kiều Niên lại im lặng xuống lầu.
th quần áo của Kiều Niên, Tô Tuyết nhíu mày nói.
- Thay đồ!
Tô Tuyết đến phòng Kiều Hân, ném cho Kiều Niên một bộ quần áo vẫn chưa tháo mác.
- Thay cái này ! - Bà lạnh lùng nói.
Kiều Niên cũng kh muốn tiếp tục mặc áo bệnh nhân nữa.
Thay xong quần áo, cô xuống lầu để chuyên viên trang ểm giúp trang ểm.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, xe hoa của nhà họ Cố đã đến.
Bước lên thảm đỏ, Kiều Niên đang định lên xe hoa thì th một đứa trẻ trong đám đ ồn ào ngất xỉu, sắc mặt tái mét.
- Kh may! Rõ ràng là nó đang lừa chúng ta. Tránh xa ra! - Tô Tuyết đứng bên cạnh cau mày, vẻ mặt bất mãn nói.
Nói xong, Tô Tuyết kéo Kiều Sơn .
Kiều Niên sang, th quần áo của đứa trẻ được may bằng loại vải chất lượng tốt. Bộ quần áo được may khéo, tr như được đặt may riêng.
Cô mặc váy cưới tới.
Lúc này, xung qu đứa trẻ kh ai. Kh ai muốn tiến lên giúp đỡ, vì sợ gặp chuyện kh may.
Chưa có bình luận nào cho chương này.