Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 203: Cô Xứng Đáng Sao?

Chương trước Chương sau

- Nếu em còn để đồ đạc bừa bộn nữa, sẽ vứt hết! - Cố Châu lạnh lùng nói.

Cầm chặt túi phúc, Kiều Niên dò hỏi/.

- kh thích túi phúc ?

- chỉ th mùi thơm thôi. Nên mới bỏ vào két sắt cho thơm. - Cố Châu lạnh lùng nói đóng sầm cửa tủ lại.

Kiều Niên Cố Châu với ánh mắt kỳ lạ. Cô cảm th hôm nay Cố Châu chút kỳ lạ. Chẳng ta thích long diên hương ? lại bỏ một túi hương đàn hương vào két sắt chứ?

Loại két sắt nào lại cần mùi hương chứ?

Cố Châu đến bàn trang ểm, bắt đầu s tóc một cách thờ ơ. Quay lưng lại với Kiều Niên, nghiêm nghị nói.

- Sau này đừng để đồ đạc bừa bãi như vậy nữa.

Kiều Niên vẫn còn khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu.

- hiểu .

Cầm túi phúc, Kiều Niên rời khỏi nhà.

Kh lâu sau khi Kiều Niên rời , Cố Châu thay đồ vào thư phòng. Chưa đầy mười phút sau, nghe th tiếng gõ cửa.

Đang đọc tài liệu, cảm th khó chịu. hờ hững nói.

- Vào !

Cửa mở, Cố Châu th Vương Diệu rụt rè bước vào.

Nét mặt Cố Châu tối sầm lại. Thì ra là Vương Diệu, kẻ phiền phức này.

Vương Diệu nở một nụ cười mà cô nghĩ là ngọt ngào. Cô chắp tay sau lưng, mỉm cười với Cố Châu và yếu ớt nói.

- Nhị thiếu gia.

Nghe th vậy, Cố Châu nổi hết cả da gà. cau mày Vương Diệu với vẻ mặt kh vui, toàn thân toát ra một luồng khí lạnh lẽo.

- chuyện gì vậy?

Vương Diệu mỉm cười, l túi phúc sau lưng ra. Túi phúc của cô cũng màu x đậm, giống hệt màu của Kiều Niên. Tuy nhiên, túi phúc của Vương Diệu vẻ tinh xảo hơn.

Tuy thoạt hai túi tr giống nhau, nhưng thực ra lại hoàn toàn khác biệt.

Cố Châu nghĩ đến sai lầm của sáng nay, nhíu mày.

- Hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-203-co-xung-dang-.html.]

Vương Diệu mỉm cười với Cố Châu, dịu dàng nói.

- Nhị thiếu gia, lần trước em đã làm hai túi phúc. Em nghĩ kh thích túi phúc thứ nhất nên muốn tặng .

Th Cố Châu kh đuổi ra, Vương Diệu nói tiếp.

- Nhị thiếu phu nhân cũng nói túi phúc của em làm đẹp. Cô cũng muốn một cái giống hệt.

Cố Châu đã nổi giận đùng đùng. Giờ nghe Vương Diệu nói, cơn giận lại dâng trào. lạnh lùng hỏi.

- Ý cô là Kiều Niên đạo ý tưởng làm túi phúc của cô ?

Vương Diệu tự nhiên nhận ra Cố Châu kh vui, nhưng cô kh ngốc đến mức đó. Cô giả vờ khó hiểu hỏi.

- À, Nhị thiếu gia, nghĩ Nhị thiếu phu nhân làm túi phúc giống hệt túi của em ? Nhị thiếu phu nhân quá khách sáo. Nếu biết trước, em đã đưa túi phúc này cho cô .

Vương Diệu bực bội nói.

- Đáng lẽ em nên hỏi rõ ràng trước khi làm bất cứ việc gì.

- Giống hệt ? – Cố Châu hơi nhướng mày.

Vương Diệu nghĩ rằng Cố Châu đã chán Kiều Niên. Cô vội vàng gật đầu.

- Nhị thiếu phu nhân muốn làm một túi phúc giống hệt em.

Ánh mắt Cố Châu lập tức trở nên lạnh lẽo. Hơi lạnh tỏa ra từ lập tức làm lạnh cả căn phòng vốn ấm áp.

Lúc này Vương Diệu mới nhận ra đã nói sai. Cô sốt ruột nói.

- Nhị... Nhị thiếu gia!

- Cô xứng đáng ? – Cố Châu phát âm rõ ràng từng chữ. Sự mỉa mai trong lời nói của hiện rõ mồn một.

Vương Diệu kinh ngạc Cố Châu. Cô kh biết đã nói sai ều gì.

Sáng nay, cô đã th túi phúc trong tay Kiều Niên. Túi phúc đó tr giống hệt chiếc túi cô đã thêu. Cô lo lắng giải thích.

- Nhị thiếu gia, túi phúc này là...

- Túi phúc tượng trưng cho ều gì? - Cố Châu ngắt lời Vương Diệu một cách tàn nhẫn.

Vương Diệu sững sờ tại chỗ, đầu óc rối bời. Cô đáp.

- Là... là phúc!

- Đúng vậy. Là phúc. Túi phúc là dành cho chết! – Cố Châu nói với vẻ mặt u ám.

Chính cũng chỉ mới biết chuyện này sáng nay.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...