Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 229: Vô Đề

Chương trước Chương sau

Cô lao c làm việc kh biết mệt mỏi cuối cùng cũng nhận ra một đàn trong góc. Ngẩng đầu lên, cô sững sờ.

đàn này còn đẹp hơn cả phụ nữ!

Dưới ánh nắng, làn da của đàn trắng như ngọc. Tuy nhiên, kh hề toát lên vẻ nữ tính. Thay vào đó, tr giống một quý lịch lãm.

l mày sắc nét, đôi mắt sáng, sống mũi cao và đôi mắt phượng tuyệt đẹp.

Cô kh thể rời mắt khỏi .

đàn này tr kh lớn tuổi. Tr khoảng hai mươi lăm tuổi.

Kỳ lạ, ta là sinh viên đại học ?

Nếu vậy, cô lại kh nhớ ra ta?

Những đẹp trai trong dòng nhạc này chắc c đều nổi tiếng trong giới nhân viên và sinh viên. Cô hẳn biết chứ.

- Cô ơi. - đàn chào hỏi.

Cô lao c hơi sững sờ. Tim cô bắt đầu đập loạn xạ. giọng nói của đàn này lại nghe dễ chịu đến vậy?

Theo lời các cô gái trong trường, nghe giọng nói này thể khiến ta mang thai.

- Hử? chuyện gì vậy? - Cô lao c đàn với vẻ mặt khó hiểu.

- Học sinh vừa rời chơi đàn violin ở đây à?

Cô lao c mất một lúc mới phản ứng lại.

- chỉ th chơi đàn luýt. kh biết gì khác.

- Vậy cô biết tên học sinh đó kh?

- Hạ Tuyết! - Cô lao c nói chắc c.

Tất nhiên cô biết Hạ Tuyết. Kh chỉ biết Hạ Tuyết, cô còn biết tất cả những học sinh xuất sắc trong trường.

đàn hơi cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất ánh sáng trong mắt. lặp lại bằng giọng trầm.

- Hạ Tuyết.

đàn ngẩng đầu lên bước ra ngoài.

đàn vừa bước ra cửa thì một đàn tóc đuôi ngựa nhỏ n nh chóng bước tới và nắm l cánh tay .

- Đ Hoa tiên sinh, lại ở đây? Vài ngày nữa là đến buổi hòa nhạc . kh thể đến giúp ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-229-vo-de.html.]

Ánh mắt Đ Hoa rơi vào bóng lưng cô gái cách đó kh xa. Vừa rẽ vào một góc phố, cô bước vào một ô cửa sổ ngập tràn ánh nắng. Cả cô như được bao phủ bởi một vầng hào quang vàng rực. Sau khi rẽ vào góc phố, cô biến mất.

Đ Hoa hờ hững đẩy quản lý ra, vẻ mặt bình thản nói.

- Kh mọi chuyện đã được sắp xếp ? Cao còn gì lo lắng nữa?

Cao vẻ mặt thong thả của Đ Hoa, khẽ nói.

- đoán ngay là kh biết. Nữ nghệ sĩ vĩ cầm được sắp xếp chơi vĩ cầm vừa xin nghỉ phép vì chuyện ở nhà. Trong thời gian ngắn như vậy khó mà tìm được phù hợp.

Đ Hoa nghe Cao nói, mắt hơi nheo lại. quay sang Cao, mỉm cười nói.

- Đừng lo, đó ở ngay đây.

Cao Đ Hoa với vẻ mặt khó hiểu. Hoàng đế kh lo lắng, nhưng thái giám thì lo lắng.

- Ở đâu? Chỉ hai chúng ta ở đây thôi. Chẳng lẽ muốn chơi vĩ cầm ? kh năng lực đó!

Đ Hoa bĩu môi nói.

- Giúp tìm một học trò.

- tìm ai?

- Hạ Tuyết.

Nghe th Đ Hoa nói vậy, Cao ngạc nhiên , hơi nhíu mày.

- Đ Hoa, lại tìm một nữ học trò? À mà, đừng đổi chủ đề. Chúng ta đang bàn về việc cần một nghệ sĩ vĩ cầm.

- nghĩ cô thể cứu vãn tình hình. - Đ Hoa bình tĩnh nói.

- Cái gì? – Cao mở mắt to bằng cái đĩa ăn.

ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, nói.

- Đ Hoa, tỉnh lại . Đừng mơ mộng nữa. Một nữ sinh thì làm được gì? Cô làm thể làm nhạc c đệm cho ? định tự làm mất mặt , tự hủy hoại th d của ?

Đ Hoa liếc Cao với vẻ thờ ơ nói.

- Cô chắc c làm được!

Cao bĩu môi tỏ vẻ kh tán thành.

- kh tin !

- Ngày mai đưa cô đến đây.

- Được . - Cao lạnh lùng nói. vẫn kh tin tưởng nữ sinh kia.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...