Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 240: Em Không Đồng Ý
Tuy nhiên, Diệp Nhiên vẻ mặt lạnh lùng của Giáo sư Trương mà kh biết nói gì. Cô sợ sẽ vô tình chọc giận Giáo sư Trương.
Vương Huyên vẻ mặt ủ rũ của Diệp Nhiên, trong lòng vô cùng vui sướng. Cô muốn giơ ngón tay cái lên khen ngợi Kiều Niên, nhưng đây kh lúc.
Nếu lúc đó cô học được một phần ba kỹ năng của Kiều Niên, cô đã đè Diệp Nhiên xuống đất từ lâu .
Diệp Nhiên lo lắng nếu bây giờ kh giải thích rõ ràng, ấn tượng của Giáo sư Trương về cô sẽ càng tệ hơn. Cô cắn môi.
- Giáo sư Trương, thật ra, em...
Giáo sư Trương nhíu mày, ngắt lời Diệp Nhiên.
- Rốt cuộc là vì các em lại làm ra vẻ mặt như vậy? các em kìa. Các em đều thành ra thế này . Những kh hiểu biết sẽ nghĩ các em là côn đồ địa phương!
Cao Lăng đứng bên cạnh Giáo sư Trương, hơi cúi đầu. Cô ta nói lễ phép.
- Giáo sư Trương, tấm vé Diệp Nhiên làm mất là vé xem buổi hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh.
Vé xem buổi hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh ?
Giáo sư Trương hơi sững sờ.
Khó trách m cô tiểu thư vốn th lịch nay lại biến thành đ đá.
Khó trách lớp học lại hỗn loạn như vậy.
Th giáo sư Trương kh còn giận dữ như trước, Diệp Nhiên nhớ lại chuyện Kiều Niên đã l trộm vé của . Cô chỉ vào Kiều Niên, buộc tội.
- Giáo sư Trương, tấm vé em làm mất được tìm th trong hộp đàn violin của Kiều Niên. Chính cô ta đã l trộm vé của em!
Giáo sư Trương nghe th lời Diệp Nhiên, khẽ cau mày hỏi.
- Em bằng chứng gì chứng minh Kiều Niên đã l trộm vé của em?
Diệp Nhiên giáo sư Trương với vẻ mặt khó hiểu, nghiêm túc nói.
- Tất cả học sinh trong lớp đều biết em vé xem hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh. Hôm qua em đã kẹp vé vào bản nhạc của . Tối qua, Kiều Niên là cuối cùng rời khỏi lớp. Hôm nay em cũng tìm th vé trong hộp đàn violin của cô ta. Nếu kh cô ta l trộm vé của em thì còn thể là ai nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-240-em-khong-dong-y.html.]
Giáo sư Trương nghe th lời Diệp Nhiên nói, nghĩ rằng kh bằng chứng cụ thể nào mặc dù suy luận của cô hợp lý. Ông cau mày hỏi.
- Chỉ vậy thôi ? Bằng chứng đâu?
Diệp Nhiên lo lắng đến mức nước mắt sắp rơi.
- Giáo sư Trương, cô ta đang giữ vé của em. Đây chẳng là bằng chứng ?
Giáo sư Trương mím môi hỏi.
- Vậy em chắc c chiếc vé trong tay em là chiếc em làm mất? Nếu là của em thì ?
Khi giáo sư Trương nói vậy, tất cả mọi đều sững sờ.
Tuy vé của Đ Hoa tiên sinh hiếm, nhưng kh nghĩa là chỉ một vé xem hòa nhạc của .
Hơn nữa, tên của Diệp Nhiên kh được ghi trên vé.
Chỉ vì Kiều Niên vé xem buổi hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh, họ kh thể nói rằng Kiều Niên đã l cắp vé của Diệp Nhiên. Kết luận như vậy thì quá liều lĩnh.
Diệp Nhiên nghe th lời của Giáo sư Trương thì nghẹn ngào. Trong giây lát, cô kh biết phản bác thế nào.
Cao Lăng, vẫn im lặng đứng cạnh Giáo sư Trương, th Diệp Nhiên đang ở thế bất lợi. Để sau này thể l được vé xem buổi hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh từ tay Diệp Nhiên, cô nói.
- Giáo sư Trương, thể thầy kh biết chuyện này, nhưng bố của Diệp Nhiên quen biết Đ Hoa tiên sinh. Đó là lý do tại Đ Hoa tiên sinh mới tặng Diệp Nhiên một vé xem buổi hòa nhạc. Hơn nữa, ai cũng biết vé xem buổi hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh quý giá. thường dù bỏ tiền ra cũng kh mua được. Hơn nữa, hình như ở An Thành kh nhạc sĩ nào họ Kiều cả!
Diệp Nhiên nghe Cao Lăng nói vậy, lập tức gật đầu đồng ý.
- Vâng, giáo sư Trương. Hôm nay vé của em mất, hôm nay Kiều Niên lại vé. Nếu hôm qua cô ta l vé ra, em đã kh nói gì, nhưng cô ta lại l vé sau khi vé của em mất. Nếu cô ta kh l cắp vé của em, thì thể là do chuyện gì?
Giáo sư Trương chằm chằm vào mặt Kiều Niên, vẻ mặt nghiêm túc.
- Em đồng ý với những gì họ nói kh?
Kiều Niên khẽ lắc đầu.
- Em kh đồng ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.