Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 246: Kinh Ngạc!
đàn đó...
đàn đó hóa ra là quản lý của Đ Hoa tiên sinh!
Trời ơi, mắt cô vấn đề ?
Nghĩ đến đây, Cao Lăng vội vàng dụi mắt. Khi mở mắt ra, cô lại một lần nữa chắc c đứng trước mặt Hạ Tuyết chính là Cao, quản lý của Đ Hoa tiên sinh.
Tim Cao Lăng đập thình thịch, cả tràn ngập sự phấn khích. Cô th Cao đưa số ện thoại cho Hạ Tuyết rời .
Cao Lăng chạy đến chỗ Hạ Tuyết, phấn khích gọi.
- Chị Hạ Tuyết!
Nghe th giọng nói đó, Hạ Tuyết quay lại. Đôi l mày liễu rủ vốn dĩ lo lắng của cô lập tức giãn ra, hai má lúm đồng tiền nhỏ hiện rõ. Tr cô dịu dàng, ngọt ngào, toát lên vẻ bình yên.
- Lăng Lăng, em lại ở đây? - Hạ Tuyết mỉm cười, bước đến bên Cao Lăng.
Cao Lăng mỉm cười với Hạ Tuyết.
- Em đến vì chị.
Hạ Tuyết mỉm cười ngọt ngào, ân cần hỏi.
- À mà tối qua em nói với chị là Diệp Nhiên cùng lớp với em vé xem Đ Hoa tiên sinh. Vậy thì, em và cô ...
Kh đợi Hạ Tuyết nói hết, Cao Lăng đã buồn bã nói.
- Vé của cô ta là giả.
Hạ Tuyết hơi nhíu mày.
- Giả ?
Cao Lăng bĩu môi, khẽ gật đầu. Nếu kh vì Diệp Nhiên, hôm nay cô đã kh xấu hổ như vậy.
Hạ Tuyết hơi sững sờ, nhưng kh nói gì. Vé xem hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh khó , nên kh mua được cũng là chuyện bình thường.
Cao Lăng liếc về phía Cao vừa rời , hỏi.
- Chị Hạ Tuyết, vừa Cao lại tìm chị?
- Em biết đó ? - Hạ Tuyết Cao Lăng với vẻ mặt khó hiểu.
Cao Lăng hơi sững sờ. Cô ngạc nhiên hỏi.
- Chị Hạ Tuyết, chị kh biết ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-246-kinh-ngac.html.]
Hạ Tuyết chớp mắt vẻ khó hiểu, mặt ngây ra.
- Lần đầu tiên chị gặp . Làm chị biết được?
- Trời ơi, chị Hạ Tuyết, chị kh nên ngày nào cũng đắm chìm trong âm nhạc. Chị nên chú ý đến những gì đang diễn ra bên ngoài. vừa nói chuyện với chị là Cao. là quản lý của Đ Hoa tiên sinh. - Cao Lăng phấn khích nói.
Hạ Tuyết th chữ " Cao" nghe quen quen. Cô suy nghĩ một lúc lâu hỏi.
- Thật sự là Cao ?
- Là Cao. thật sự là Cao. là quản lý của Đ Hoa tiên sinh!!! - Cao Lăng thật sự mong đợi ều gì đó hơn ở cô.
- Cái gì? - Hạ Tuyết kinh ngạc Cao Lăng. Cô há hốc mồm, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cao Lăng tò mò Hạ Tuyết, hỏi.
- Vừa tìm chị nói gì vậy?
Tim Hạ Tuyết vẫn đập nh. Cô nói.
- hỏi chị thể đến phòng tập 23 kh. nói chuyện muốn bàn với chị.
Cao Lăng phấn khích che miệng, nín thở. Cô Hạ Tuyết với vẻ mong đợi.
- Vậy chị đã nói gì?
- Chị... chị kh biết là Cao. Chị cứ tưởng các bạn cùng lớp khác muốn chị dạy họ. Em biết đ, chị thường tận dụng thời gian để luyện tập, lịch trình của chị dày đặc. Vậy nên chị đã từ chối .
Nói đến đây, Hạ Tuyết lộ vẻ buồn bực, vẻ phấn khích lập tức biến mất.
- Nếu chị biết là Cao, chị đã kh từ chối !
Cơ hội đó dù bao nhiêu tiền cũng kh mua được.
Hạ Tuyết tràn đầy hối hận.
Cao Lăng trợn tròn mắt kinh ngạc.
- Trời ơi, vậy mà chị lại từ chối ?
Hạ Tuyết cũng vô cùng hối hận, nhưng giờ đây hối hận cũng chẳng còn cách nào.
Sau khi Cao Lăng bình tĩnh lại, cô tò mò hỏi.
- Chị Hạ Tuyết, chị nghĩ đến trường chúng ta và nghe được d tiếng của chị kh? Chắc c đó là lý do tìm chị. muốn chị ra mắt!
- Trời ơi, vậy chẳng chị đã bỏ lỡ cơ hội ra mắt tốt nhất ? Hơn nữa, chị nhớ ra Cao . là quản lý cấp cao! - Khuôn mặt th tú của Hạ Tuyết hiện rõ vẻ hối hận. Sắc mặt cô tái nhợt, kh một chút máu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.