Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 248: Người Thay Thế?
Một nụ cười ngọt ngào hiện lên trên khuôn mặt Cao Lăng. Cô bước lên nắm l cánh tay Hạ Tuyết, cố gắng tạo ấn tượng tốt với Cao. Biết đâu một ngày nào đó, một ều tốt đẹp như vậy sẽ rơi vào tay cô. Cô sẽ nổi tiếng ngay lập tức.
Nghĩ đến đó, nụ cười trên khuôn mặt Cao Lăng càng thêm rạng rỡ.
Cao liếc Cao Lăng một cách thờ ơ. Kh nói một lời, dẫn hai vào phòng.
Hạ Tuyết bề ngoài tr vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, sợ rằng nếu làm sai, cô sẽ mất cơ hội ra mắt.
Hai bước vào. Ngoài nhạc cụ ra, trong phòng kh còn ai khác.
Cao Hạ Tuyết và chỉ vào chỗ ngồi ở giữa.
Cô Hạ, mời ngồi!
Cao Lăng Hạ Tuyết với ánh mắt khẳng định ngoan ngoãn lui về góc phòng.
Nghe th tiếng ho từ tai nghe, Cao hỏi.
- Cô Hạ, chiều hôm qua cô tập đàn violin ở lớp này kh?
Hạ Tuyết sững .
Vĩ cầm là môn cô ít khi nào giỏi.
Chiều hôm qua, hình như cô đến đây để tập đàn luýt, nhưng thực ra cô chưa từng tập violin.
Tâm trí Hạ Tuyết quay cuồng. Đột nhiên, một suy đoán táo bạo lóe lên trong đầu cô.
Liệu ai đó đã tập violin ở đây trước khi cô đến lớp này kh?
Cao chắc hẳn đã lòng cô gái chơi đàn violin này. Tuy nhiên, lại vô tình tìm th cô.
Niềm vui trong mắt Hạ Tuyết dần biến mất. Cô hơi cụp mắt xuống. Cô thực sự nghĩ rằng Cao đã thích tài năng của cô. Cô kh ngờ rằng cô chỉ là một học viên dự bị.
Vậy thì chứ? Chỉ cần nắm bắt được cơ hội này, cô sẽ là đạt được thành c vang dội.
Hạ Tuyết vô thức siết chặt nắm đấm. Móng tay cô bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng dường như cô kh cảm th đau đớn.
Th Hạ Tuyết im lặng, Cao lại gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-248-nguoi-thay-the.html.]
- Hạ tiểu thư?
Hạ Tuyết thu hồi suy nghĩ, mỉm cười ngọt ngào. Cô đã quyết định .
Vì trời đã cho cô cơ hội này, cô nắm bắt thật chặt, dù trở thành thay thế cho khác.
- Vâng, thưa !
Nghe Hạ Tuyết nói, Cao thở phào nhẹ nhõm. đã tìm đúng .
Giọng Đ Hoa vang lên từ tai nghe của Cao.
- Bảo cô chơi bài "Nhớ" .
Cao mỉm cười với Hạ Tuyết và nói.
- Tiểu thư Hạ, bài "Nhớ" cô chơi hôm qua thật sự hay. cứ nghĩ mãi về nó. Hôm nay cô muốn chơi lại kh?
Lòng bàn tay Hạ Tuyết đầy mồ hôi. Tim cô bỗng đập loạn xạ. Làm cô kh nhận ra Cao đang thử thách chứ?
Tuy nhiên, đáng tiếc là kỹ thuật chơi vĩ cầm của cô vốn đã kh tốt. Hơn nữa, "Nhớ" là bài vĩ cầm khó chơi nhất. Trước đây khi cô luyện tập, kỹ thuật của cô chỉ đạt mức tạm ổn!
Chẳng lẽ hôm qua đã chơi bài này ?
Hạ Tuyết nắm chặt tay, gân x nổi lên trên mu bàn tay. Nếu cô kéo sai dây, chẳng sẽ bị thấu ?
Nhưng lúc này, cô kh còn lựa chọn nào khác.
Điều duy nhất cô thể làm bây giờ là chơi vĩ cầm. Nếu cô làm mất lòng Cao, thì dù thành tích ở học viện tốt đến đâu cũng vô ích.
Hạ Tuyết chưa bao giờ tỉnh táo như vậy. Cô ngước Cao, áy náy nói.
- thực sự xin lỗi. Tối qua khi về nhà, vô tình đập tay vào tường. Tay đau và khó chịu. thể nghỉ ngơi một hai ngày được kh?
Suy nghĩ của Hạ Tuyết đơn giản. Chỉ mất một hai ngày thôi. Cô thể luyện tập bài này đến khi thuần thục mới thôi.
- lại thế được? - Cao nhíu mày.
biết buổi hòa nhạc sẽ bắt đầu sau hai ngày nữa. Thời gian gấp rút. biết tìm đâu ra những nữ nghệ sĩ khác để cứu vãn tình hình đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.