Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 250: Không Phải Cô Ấy!
Mồ hôi dần túa ra trên trán Hạ Tuyết. Cô đã thực sự dùng hết sức lực để chơi bài hát này, nhưng hiệu ứng mà cô tạo ra lại khác xa so với bản gốc.
Đôi khi, kỹ thuật kh quan trọng bằng cảm xúc được truyền tải khi chơi vĩ cầm.
"Nhớ" là một bài hát về việc một nhớ nhung một khác. Cô đã dùng hết sức lực để diễn tả ý nghĩa của bài hát.
Ngay khi Hạ Tuyết sắp lên đến cao trào, cô dừng lại, lo lắng rằng sẽ phạm sai lầm. Cô chỉ thể hy vọng Cao kh nghe th những thiếu sót trong bài nhạc của .
Hạ Tuyết đặt cây vĩ cầm lên ghế đẩu và Cao với vẻ lo lắng.
Cao vẫn đang đắm chìm trong bản nhạc Hạ Tuyết vừa chơi. cụp mắt xuống và gật đầu.
- Kh tệ. Cô còn trẻ, nhưng cô đã giỏi khoản này .
Con tim đang nghẹn ngào trong cổ họng của Hạ Tuyết đã lắng xuống. Cô thở phào nhẹ nhõm, khiêm tốn nói.
- Cao, thực sự xin lỗi. Tay vẫn còn hơi đau. Do áp lực nên kh thể biểu diễn tốt.
Cao mỉm cười gật đầu.
Đúng lúc này, giọng nói sốt ruột của Đ Hoa vang lên qua tai nghe của Cao.
- Được , để cô về chờ tin tức.
Cao Hạ Tuyết, trên mặt thoáng mỉm cười.
- Cô Hạ, cô trước . Cứ chờ tin tức của .
Hạ Tuyết cảm th bất an. Cô cũng kh biết chuyện gì đang xảy ra. Cô khẽ gật đầu, cúi chào Cao rời .
Cao Lăng đang đứng đợi bên cạnh th Hạ Tuyết tới liền vội vàng kéo cô ra.
Hai bước ra khỏi phòng tập. Cao Lăng hạ giọng, phấn khích nói.
- Chị Hạ Tuyết, kỹ thuật violin của chị thật sự tuyệt vời. Vừa Cao say mê quá. Em nghĩ Cao hài lòng với chị!
Nụ cười khiêm tốn hiện lên trên khuôn mặt Hạ Tuyết. Cô khẽ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-250-khong-phai-co-ay.html.]
- Hôm nay chị biểu diễn chưa được tốt lắm. Kh biết Cao hài lòng kh.
- Chắc hài lòng với chị. Chị Hạ Tuyết, chị kh cần lo lắng. Vị trí nhạc c nữ của Đ Hoa tiên sinh đã được đặc biệt chuẩn bị cho chị ! - Cao Lăng nịnh nọt.
Nghe Cao Lăng nói vậy, Hạ Tuyết chỉ mỉm cười kh nói gì. Thực ra, cô cũng cảm th Cao hài lòng với .
Xem ra sắp tới cô sẽ được ra mắt . Đến lúc đó, chắc c cô sẽ nổi tiếng khắp cả nước.
Trong phòng tập.
Một đàn mặc vest may đo chỉnh tề bước ra từ phòng piano ở cuối phòng. về phía Cao.
Cao , kh khỏi nói.
- Thuật chơi vĩ cầm của cô Hạ kh tệ. Cô chu đáo. Chẳng lẽ kh lo lắng tiết mục của sẽ thiếu một nữ nhạc c trẻ tuổi ? Vậy tại lại để cô ?
- Cô kh đang tìm kiếm. - Đ Hoa nói kh chút do dự, đôi mắt nâu nhạt hơi nheo lại. nhớ lại tiếng đàn vĩ cầm của Hạ Tuyết và kh khỏi nhíu mày.
Ở độ tuổi của Hạ Tuyết mà thể tạo ra được âm th như vậy đã là kh tệ .
Tuy nhiên, âm th này kém xa so với bản nhạc nghe hôm qua.
Âm th vừa tinh tế vừa bi thương. Nó thể hiện hoàn hảo ý nghĩa của "Nhớ". Nó mang phong cách của một nhạc sĩ vĩ đại.
Đ Hoa khẽ thở dài. Ánh mắt lạnh lùng, nói chắc c.
- Kh cô !
Ánh mắt của Cao rơi vào mặt Đ Hoa. nói.
- th cô cũng kh tệ, nhưng thời gian eo hẹp quá. Tạm thời kh tìm được nữ nhạc c nào phù hợp. Hay là chúng ta dùng cô trước ?
- Cao, th cô đủ tư cách làm nữ nhạc c của kh? - Đ Hoa nhíu mày hỏi.
- th cô cũng được!
- ở bên cạnh nhiều năm như vậy mà vẫn kh biết thưởng thức.
Chưa có bình luận nào cho chương này.