Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 260: Tôi Đang Chờ Anh Ấy
Bà Cố cũng đang đánh giá Vương Huyên. Vì Vương Huyên gọi bà là "Bà Cố", nên bà kh khỏi lại Vương Huyên. Bà cảm giác Vương Huyên tr chút quen quen, nhưng nhất thời kh nhớ ra đã gặp ở đâu.
Bà mỉm cười chào hỏi.
- Huyên Huyên, khi nào đến nhà ta thì cứ tự nhiên như ở nhà vậy. Đừng gò bó quá. Niên Niên của ta sau này cần cháu chăm sóc.
Vương Huyên mỉm cười lắc đầu. Cô thản nhiên nói.
- Bà Cố, đừng lo lắng. Cô th minh. Trong lớp kh ai bắt nạt được cô đâu. Chỉ cháu hơi ngốc một chút thôi. Cháu làm phiền cô dạy đàn violin cho cháu mới được!
Nghe Vương Huyên nói vậy, bà Cố tuy tin rằng Kiều Niên sẽ kh bị bắt nạt ở trường, nhưng vẫn kh khỏi lo lắng.
Kiều Niên đỡ bà Cố bước vào. Vương Huyên cũng theo.
Đến phòng khách, Kiều Niên mỉm cười với Vương Huyên.
- Huyên Huyền, ngồi đây một lát, tớ mang đàn vĩ cầm về phòng.
Vương Huyên cười đồng ý. Sau cuộc trò chuyện vừa , cô hoàn toàn chắc c Kiều Niên chính là tiểu thư nhà họ Cố. Khi biết thân phận của Kiều Niên, cô vô cùng kinh ngạc.
Nghĩ đến lời Cao Lăng nói, cô bỗng cảm th như đang xem hề diễn. Chẳng trách Kiều Niên kh nói chuyện với Cao Lăng. Cô hoàn toàn kh coi Cao Lăng ra gì!
Tuy nhiên, Cao Lăng vẫn luôn tự hào về bản thân !
Cầm đàn vĩ cầm, Kiều Niên trở về phòng. Cửa phòng hé mở.
Cố Châu đã trở về ?
Cũng đúng thôi. Vì khách là bạn của Cố Châu, Cố Châu nhất định sẽ quay lại.
Kiều Niên đẩy cửa bước vào. Cô th một đàn dáng vẻ ve vãn đang đứng bên trong.
đàn nghe th tiếng động ngoài cửa liền ngẩng đầu lên.
Kiều Niên rõ khuôn mặt đàn . Đường nét trên khuôn mặt ta đẹp, như được một bậc thầy tỉ mỉ vẽ nên.
đàn vẫn đang cầm bức tượng đàn tr Hạ Tuyết tặng cô.
Kiều Niên vẫn thích bức tượng Hạ Tuyết tặng. Cô đàn với vẻ cảnh giác, khẽ nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-260-toi-dang-cho--ay.html.]
- là ai? lại vào phòng ?
Kiều Niên liếc bức tượng trong tay đàn , hỏi.
- còn tùy tiện chạm vào đồ của nữa chứ.
Nghe th lời Kiều Niên, đàn sững một lúc. đặt bức tượng trở lại bàn.
- Thật xin lỗi. kh biết đây là của cô.
Kiều Niên im lặng. Cô bước sang một bên, đặt cây vĩ cầm lên giá.
Khi đàn th cây vĩ cầm, một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm của .
Ánh mắt Kiều Niên dừng lại trên đôi bàn tay trắng nõn thon thả của đàn . Đôi bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng. Chúng mịn màng như lụa, tựa như sữa. Dưới ánh nắng mặt trời, chúng trắng muốt lấp lánh.
Đây là lần đầu tiên cô th một bàn tay đẹp đến vậy trên một đàn . Đôi bàn tay như vậy thích hợp để chơi nhạc.
Kiều Niên vào mắt , khẽ cau mày.
- đến tìm Cố Châu à?
- Vâng, đang đợi .
Nghe th lời của đàn , Kiều Niên thở phào nhẹ nhõm. đàn trước mặt quả thực là đàn đẹp nhất mà cô từng gặp. Tuy nhiên, ta chẳng chút nữ tính nào.
Kiều Niên kh khỏi liếc đàn thêm vài lần nữa. Kh vì cô si mê, mà là vì cô th đàn trước mặt chút quen thuộc. Cô kh nhớ nổi đã gặp ta ở đâu .
Khi Cố Châu bước ra khỏi phòng thay đồ, mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị và một chiếc quần tây màu xám. Tr hiền lành hơn nhiều.
Nếu như đàn kia giống như một đóa hoa huệ nhện mọc bên cạnh cây cầu Bất Lực, vừa duyên dáng vừa xinh đẹp, thì Cố Châu lại giống như một đóa sen tuyết mọc trên vách đá, trong vắt như ngọc.
Cố Châu vô tình bắt gặp ánh mắt của Kiều Niên. Ánh mắt của cô thực ra chút giống với ánh mắt đã th khi tỉnh dậy trong phòng tắm.
- Xuống dưới ăn cơm !
Khi Kiều Niên nghe th lời Cố Châu, cô gật đầu.
- Được.
Cô nhớ ra Vương Huyên vẫn còn ở dưới lầu, nên cô xuống lầu trước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.