Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 317: Đồ Thiểu Năng
Cố Kỳ trượt khỏi ghế sofa và về phía bếp. đứng trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, l một đĩa trái cây từ trên bàn xuống. cẩn thận bưng đĩa đến cho Trương Nghi.
Trương Nghi Cố Kỳ, hơi sững sờ. Trước đây Cố Kỳ chưa từng quan tâm đến cô. hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng , như thể mọi thứ xung qu đều chẳng liên quan gì đến .
Ánh mắt Trương Nghi liếc sang một bên.
- Mang bài tập thầy giao cho mày ra làm !
Cố Kỳ đặt đĩa trái cây lên bàn trà về phía phòng học. l vở bài tập từ chiếc bàn nhỏ ra và quay lại chỗ Trương Nghi.
th Cố Kỳ như vậy, mắt Trương Nghi sáng lên. Cô nói.
- Bài tập thầy giao bắt đầu từ câu một đến câu mười. Nếu mày kh làm tốt, mày sẽ kh được ngủ!
Cố Kỳ mở vở ra, dựa vào bàn trà nhỏ, cầm bút chì viết một cách nghiêm túc.
hành động của Cố Kỳ, Trương Nghi kh khỏi mỉm cười. Chỉ cần Cố Kỳ viết tốt, lần sau đến chắc c Cố Châu sẽ nghĩ cô dạy dỗ tốt. Thậm chí thể sẽ cho cô thêm tiền.
lẽ Cố Châu sẽ cưới cô vì cô là phù hợp nhất để chăm sóc Cố Kỳ.
Trước khi viết gì, Cố Kỳ liếc cánh cửa đóng kín. Cầm bút chì, vẽ một đường cong, làm hỏng cả quyển sách!
Trương Nghi, đang ăn hoa quả, bỗng nổi cơn tam bành khi th chữ của Cố Kỳ. Cô cứ tưởng Cố Kỳ đã bình phục, nhưng vẫn ngơ ngác kh hiểu.
- Mày viết cái quái gì vậy? Mày cố ý ? Mày còn làm hỏng cả quyển vở nữa chứ!
Cố Kỳ đứng trước bàn trà, cúi đầu im lặng.
Trương Nghi càng thêm tức giận.
- Vừa mày giả vờ ngoan ngoãn à? Tao cứ tưởng mày tiến bộ chứ. Kh ngờ một đứa thiểu năng lại thành thiểu năng. Thảo nào nhiều giáo viên kh dạy nổi mày. Nếu tao kh nhầm thì mẹ mày chắc c là thiểu năng. Nếu kh thì cô ta lại sinh ra một đứa thiểu năng như mày chứ?
Trương Nghi càng nói càng tức giận. Cô ta xé nát cuốn vở và gầm lên.
- Giờ mày còn chẳng biết viết chữ nào nữa. Mày muốn tao báo cáo với bố mày thế nào đây? Đồ ngốc! Tao thật kh hiểu một đứa thiểu năng như mẹ mày làm thể ở bên bố mày được.
Khi nghe Trương Nghi nói, đồng tử giãn ra, mắt đỏ hoe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-317-do-thieu-nang.html.]
Kh!
Mẹ kh thiểu năng!
Mẹ chắc c th minh!
Mẹ chắc c là mẹ tuyệt vời nhất trên đời!
Trương Nghi cảm nhận được sự thay đổi trên mặt Cổ Kỳ, cười lạnh nói.
- Thằng nhóc ngốc, mày hiểu ý tao .
Cố Kỳ cắn môi, cúi đầu, cố nén nước mắt.
Đây là lần đầu tiên Trương Nghi th Cố Kỳ buồn bực như vậy. Cô ta cố ý nói.
- Thì ra là mày buồn bực. Tao cứ tưởng mày là một khúc gỗ kh biết gì. Tao thật sự kh hiểu nổi. Bố mày vừa đẹp trai vừa th minh như vậy, lại sinh ra một đứa con kh biết nói, kh biết học? Nghĩ thế nào cũng th, chắc c là do gen ngu ngốc của mẹ mày di truyền sang mày. Cho nên mày mới ngốc nghếch như vậy!
Bàn tay cầm bút chì của Cố Kỳ run rẩy!
- Đừng lo. Đợi tao làm mẹ kế của mày, sinh ra một đứa con th minh, mày sẽ thành gánh nặng cho khác! mày lại tao? Tao đã bảo mày viết chữ . Viết cho tốt . Nếu kh, lát nữa tao sẽ dùng bút chì đánh vào lòng bàn tay và m.ô.n.g mày đ!
Cố Kỳ Trương Nghi với vẻ mặt bất mãn, ném bút chì sang một bên.
Mặt Trương Nghi tái mét vì tức giận. Cô ta lập tức đứng dậy, cầm l cây bút chì, chĩa thẳng vào mặt Cố Kỳ. Cô ta gầm lên.
- Tay hay m? Tự chọn !
Cố Kỳ do dự một chút. Khóe mắt liếc cánh cửa đang đóng chặt, lặng lẽ đưa tay ra.
- Đồ ngốc! Tao tức quá! - Trương Nghi giơ cây bút chì lên, suýt nữa thì đập vào lòng bàn tay Cố Kỳ!
Ầm!
Cánh cửa bật mở với một tiếng "ầm" thật lớn.
Trương Nghi quay đầu lại, th vẻ mặt lạnh lùng của Cố Châu. Ánh mắt như muốn nuốt sống cô.
Trương Nghi kinh hãi đến nỗi cây bút chì rơi xuống đất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.