Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 338: Cuồng Nộ
Nụ cười trên mặt Tần Lục lập tức biến mất, thay vào đó là giọng ệu thiếu kiên nhẫn.
- Vậy ra cô là mẹ của Cố Kỳ?
Kiều Niên hơi sững sờ. Vậy ra Tần Lục kh biết mẹ của Cố Kỳ.
Tuy nhiên, Kiều Niên kh xứng đáng làm mẹ của Cố Kỳ. Cô sợ sau này sẽ bại lộ thân phận, nên tùy tiện nói ra thân phận của .
- là cô của thằng bé.
Nghe vậy, Tần Lục lập tức hiểu ra. Cô lạnh lùng nói.
- Cô Cố, cháu trai cô tính tình khó chịu. Nó hay ăn cắp đồ chơi của bạn cùng lớp, kh làm bài tập về nhà, lại còn bị tự kỷ. Hành vi của nó sẽ ảnh hưởng đến những đứa trẻ khác.
Ánh mắt Kiều Niên trở nên lạnh lùng. Vẫn giữ nguyên vẻ mặt, cô hỏi.
- Vậy cô Tần, cô nghĩ chúng ta nên làm gì?
Tần Lục liếc Cố Kỳ, lại Kiều Niên. Th Kiều Niên vẻ thành tâm muốn nghe lời đề nghị của , một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trong mắt cô.
Đúng là một phụ ngu ngốc.
Chẳng trách. Đứa trẻ này chỉ là con của một nhân viên bảo vệ. Cha mẹ nó th minh đến mức nào chứ?
Tần Lục giả vờ bất lực. Cô thở dài nói.
- đề nghị cô nên đưa nó thẳng đến trường dành cho khuyết tật! Các giáo viên ở đó sẽ cho nó học tập đặc biệt. Như vậy, tật xấu của Cố Kỳ sẽ được cải thiện. Ba năm nữa, chỉ số IQ của nó cũng sẽ cao như một đứa trẻ ba tuổi!
Kiều Niên cắn môi. Cuối cùng, cô kh nhịn được mà tát Tần Lục một cái.
Mặt Tần Lục nóng bừng vì đau. Cô Kiều Niên với vẻ khó tin. Cô kh hiểu tại phụ nữ này lại đột nhiên nổi cơn thịnh nộ và đánh cô.
- ... cô dám đánh ?
Tiếng tát giòn tan thu hút tất cả học sinh trong lớp. Chúng sang.
Nhất là Cố Kỳ. Ánh mắt lóe lên một tia kỳ lạ. kh thể tin được rằng sẽ bảo vệ . cố gắng mở mắt, lo lắng rằng đây chỉ là một giấc mơ. Nếu tỉnh dậy thì mọi thứ đều là giả thì ?
Cố Kỳ bất giác siết chặt chín chiếc nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-338-cuong-no.html.]
Kiều Niên cười khẩy nói.
- đã đánh cô quá nhẹ . Cô quyền gì mà buộc tội cháu bị tự kỷ? Cô quyền gì mà nói cháu kh nói được? Cô quyền gì mà nói cháu kh th minh? Nếu cô kh ngược đãi nó, tại nó lại kh nói? Đồ giáo viên vô dụng!
Mặt Tần Lục tái mét. Cô ta bực bội nói.
- Đương nhiên là nói vì Cố Kỳ . Rõ ràng nó là một thằng câm kh biết nói. Cô thật quá đáng. Cô kh để nói sự thật ?
Kiều Niên nhướn mày, lạnh lùng nói.
- Cố Kỳ của chúng mà vào trường đặc biệt thì tương lai nó sẽ bị v bẩn. Nó còn bị gán mác thiểu năng nữa. Điều này sẽ ảnh hưởng đến d tiếng cả đời của nó. đã đánh nhẹ cô mà cô còn mặt dày cãi lại ?
Tần Lục tức giận đến mức bật cười. Cô chất vấn.
- Nó vốn dĩ đã thiểu năng lại còn câm nữa. Làm phụ , chẳng cô quá vô lý ? cô kh cho nói?
- Cố Kỳ, lại đây! - Kiều Niên kh để ý đến cơn giận của Tần Lục mà nói với Cố Kỳ đang ngồi trong lớp.
Cố Kỳ chạy đến bên Kiều Niên, ngước mắt lên, đôi mắt sáng ngời. bé ngọt ngào chào hỏi.
- Cô.
Lời chào của Cố Kỳ khiến mọi sửng sốt. Sắc mặt Tần Lục tái mét, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
lại thế được?
Kh, kh thể nào.
Cố Kỳ hẳn là thiểu năng.
Cố Kỳ hẳn là nên im lặng.
Cơn giận của Kiều Niên tan biến. Cô mỉm cười với Cố Kỳ, nhẹ nhàng nói.
- Cố Kỳ, kể cho cô nghe chuyện vừa .
Cố Kỳ đứng đó, giải thích rõ ràng.
- Vừa bạn học kia định giật chín chiếc nhẫn Trung Quốc của cháu. Cháu kh muốn đưa cho bạn , nên bạn khóc. Bạn còn nói cháu bắt nạt bạn . Sau đó, khi cô giáo đến, bạn mắng cháu thậm tệ, kh phân biệt đúng sai. Bạn còn bắt cháu trả lại chín chiếc nhẫn Trung Quốc cho bạn nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.