Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 340: Xin Lỗi

Chương trước Chương sau

- Ôi, tiểu thư yêu quý của , bình tĩnh nào. sẽ ra lệnh đuổi việc cô ngay bây giờ! Đừng nóng giận. Đừng làm hại sức khỏe của cô!

Kiều Niên đáp lại một cách thờ ơ. Vừa định cúp máy, cô nghe th Tần Xuyên hỏi.

- Cô ơi, cô bảo dời buổi đấu giá từ thiện sang tối nay là vì chuyện này ?

- Còn thể là vì chuyện gì nữa chứ?

Tần Xuyên cười nói.

- Được , hiểu . Đừng nóng giận nữa!

- Tìm một giáo viên đạo đức tốt hơn để dạy dỗ các em trong lớp này. Đừng đưa bất kỳ con vật nào vào lớp này! - Kiều Niên lạnh lùng nói.

Khi Tần Xuyên nghe Kiều Niên nói, hơi sững sờ. tò mò hỏi.

- Xin hỏi ai trong lớp này vậy? cô căng thẳng thế?

- Cứ làm theo lời nói!

Nói xong, Kiều Niên kh chút do dự cúp máy.

Ánh mắt Kiều Niên rơi vào khuôn mặt Tần Lục. Cô nheo đôi mắt đẹp như hồ ly lại.

- Trên đời này chỉ một loại thấp kém nhất, đó là loại kh biết tôn trọng ai.

Nghe Kiều Niên nói vậy, vẻ mặt Tần Lục cứng đờ, ánh mắt tối sầm lại. Cô căm ghét từ "thấp kém".

Cô kh còn cách nào khác ngoài việc lựa chọn xuất thân. Nếu là con gái của một gia đình bình thường, cô đã kh ảo tưởng đến vậy. Tuy nhiên, gia đình mẹ cô là một gia đình d giá ở thành phố An, nhưng nhà mẹ cô lại kh muốn thừa nhận cô.

Chỉ dì của cô thương hại cô nên mới sắp xếp cho cô vào đây dạy học.

Cô đã quen với việc gặp gỡ những thuộc tầng lớp thượng lưu. Cô thực sự muốn trở thành một như vậy.

- Cô đang mắng ai vậy?

Kiều Niên cười lạnh nói tiếp.

- Một đứa ngốc như vậy mà cũng kh nín thở được. lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy? Xem ra IQ của cô cũng chẳng cao đến vậy. Muốn đưa cô đến trường khuyết tật ? Giáo viên ở đó sẽ dạy dỗ cô tử tế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-340-xin-loi.html.]

Tần Lục nghe th lời Kiều Niên, tức giận đứng dậy giơ tay định đánh cô.

Kh chút do dự, Kiều Niên đá Tần Lục văng ra.

Tần Lục lại ngã xuống đất, mặt tái mét vì đau. Đang định chửi rủa thì ện thoại đột nhiên reo lên.

Tần Lục l ện thoại ra, nhận ra là cuộc gọi của dì . Nước mắt lăn dài trên má, cô nghẹn ngào nói.

- Dì ơi, dì qua đây nh lên. Trường cháu phụ đang đánh cháu. Dì giúp cháu...

Tuy nhiên, Tần Lục kh nghe th tiếng dì an ủi.

- Nói cho biết, cô chọc giận nhân vật lớn nào kh?

Tần Lục ngừng khóc.

- Kh, cháu kh hề chọc tức ai cả. Nó chỉ là một thằng nhóc vô gia cư!

ở đầu dây bên kia sững sờ. Bà ta nói đầy ẩn ý.

- Cô bị ên à? Cô nghĩ một đứa trẻ được vào trường mẫu giáo này kh gia thế gì ? Cô biết rằng gia thế càng kín đáo thì càng sức ảnh hưởng kh? đã vất vả để được mối quan hệ và đưa cô đến đây để cô thể làm việc chăm chỉ. kh làm vậy để cô đắc tội với ai cả!

- Nó thật sự kh gia thế gì cả. Hình như bố nó làm bảo vệ ở khu phố nào đó.

Khi Kiều Niên nghe th lời Tần Lục, cô hoàn toàn chắc c rằng Tần Lục chỉ làm vậy vì gia thế của bọn trẻ. Một kẻ hợm hĩnh như vậy đáng lẽ đã bị đuổi ra khỏi trường từ lâu .

Chẳng trách hôm qua Tần Lục đã xóa liên lạc WeChat trên ện thoại của Cố Kỳ và hôm nay lại mắng Cố Kỳ. Dường như cô ta cảm th Cố Kỳ kh gia thế gì.

- Im . bảo cô xin lỗi mà. Mau xin lỗi ! - Dì Tần Lục bực bội nói.

- Nhưng cô ta đánh cháu. Giờ cháu đau lắm. Cô ta mới là xin lỗi cháu chứ!

Dì Tần Lục cũng biết Tần Lục là như thế nào. Bà kh buồn nói thêm gì nữa.

- Cô muốn làm gì thì làm. Cứ chờ xem!

Nghe th thế, vẻ mặt Tần Lục cứng đờ.

- Dì, ý dì là ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...