Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 344: Bị Bỏ Rơi
Khi rời khỏi tiệm bánh ngọt, Cố Kỳ ngước Kiều Niên và nghiêm túc hỏi.
- Chúng ta tr giống nhau kh?
Kiều Niên mỉm cười giải thích.
- Thật ra, đây là một câu nói đặc biệt dùng để bắt chuyện với khác. Cứ nghe thử xem. Lời họ nói kh thật đâu.
- Ồ.
Cố Kỳ cúi đầu, vẻ mặt thất vọng khó hiểu.
- Được , giờ cô đưa cháu về trường.
- Được ạ.
Cố Kỳ trước, vẻ mặt nghiêm túc.
th Cố Kỳ như vậy, Kiều Niên cảm th một nỗi cô đơn khó tả. Lòng cô đau nhói vì đứa trẻ này. Cô vội vàng bước lên trước và nhẹ nhàng hỏi.
- Cố Kỳ, cháu muốn cho cô DNA của cháu để cô giúp cháu tìm mẹ kh?
Cố Kỳ gật đầu kh chút do dự.
- Vâng.
đưa tay cho Kiều Niên và nghiêm túc hỏi.
- Cô cần m.á.u kh?
Kiều Niên đôi bàn tay trắng nõn của . Cô kh nỡ cắt vào tay . Cô khẽ lắc đầu.
- Móng tay và tóc của cháu là được.
Cố Kỳ nghe vậy liền rụt tay lại.
Kiều Niên dẫn Cố Kỳ đến một siêu thị gần đó. Cô mua một cái dũa và một cái bấm móng tay, sau đó dẫn Cố Kỳ đến một c viên gần đó và ngồi xuống một chiếc ghế dài.
Cố Kỳ ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Kiều Niên, đặt tay trước mặt cô.
Kiều Niên nắm chặt những ngón tay nhỏ n của Cố Kỳ, cẩn thận cắt móng tay cho , sợ bị cắt trúng tay .
Dưới ánh nắng mặt trời, mái tóc nâu như rong biển của Kiều Niên dường như chuyển sang màu vàng óng. Cả cô được tắm trong ánh nắng, như được phủ một lớp vàng. Cô dường như trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Tình yêu và sự dịu dàng trong mắt cô ngày càng rõ ràng.
Cố Kỳ Kiều Niên với vẻ ngơ ngác. Trong giây lát, thậm chí quên cả thở. kh dám phá vỡ sự im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-344-bi-bo-roi.html.]
Trước đây, đã từng tưởng tượng cảnh mẹ cắt móng tay cho . Giờ phút này, thực sự coi cô như mẹ ruột.
Tuy nhiên, những ngày tháng tươi đẹp thường ngắn ngủi.
Sau khi cắt móng tay cho Cố Kỳ xong, Kiều Niên nghiêm túc bỏ chúng vào túi tài liệu. Sau đó, cô mỉm cười với Cố Kỳ và nói.
- Cô sẽ mang cái này đến phòng pháp y. Nếu ai tìm đứa trẻ mất tích, cô sẽ l ADN của cháu để đối chiếu. Nếu kết quả, cô sẽ liên lạc lại với cháu.
Cố Kỳ nghe vậy, vô thức nói.
- Vậy cô thể liên lạc sớm hơn được kh?
Kiều Niên Cố Kỳ với vẻ mặt khó hiểu.
- Hả?
- Cháu vẫn còn nợ cô một trăm đô la. Cháu muốn trả lại cho cô. - Cố Kỳ ngẩng đầu Kiều Niên.
Kiều Niên kh nhịn được cười. Đây là lần đầu tiên cô gặp nào sốt sắng trả tiền như vậy.
- Được.
Cố Kỳ cúi đầu, tâm tình phức tạp. chỉ muốn ở bên cô lâu hơn. Chỉ cần còn nợ cô một khoản tiền, sẽ lý do gặp lại cô.
Dĩ nhiên, Kiều Niên kh biết Cố Kỳ đang nghĩ gì. Cô liếc đồng hồ mỉm cười.
- Muộn , cô đưa cháu về nhé.
- Cô tốt như vậy, lại bị mẹ bỏ rơi chứ?
Nghe Cố Kỳ nói vậy, Kiều Niên chút sững sờ. Cô khó tin từ "bị bỏ rơi" lại phát ra từ miệng một đứa trẻ.
Kiều Niên khẽ mím môi. Thì ra đó là ều đã nghĩ. Cô mỉm cười nói.
- cháu lại nghĩ vậy?
Cố Kỳ khẽ chạm vào bộ móng tay mà Kiều Niên vừa cắt cho , nghiêm túc nói.
- Nhưng mẹ chúng ta đã bỏ rơi chúng ta . Nếu kh, chúng ta lại kh tìm th bà chứ?
Kiều Niên hơi sững sờ.
Hóa ra, dù ở độ tuổi nào, khi kh tìm th thân, ai cũng sẽ cảm th sợ hãi và bất an.
Thật ra, trước hôm nay, cô cũng từng cảm th bị bỏ rơi. Nhưng cô kh muốn Cố Kỳ cũng chịu đựng cảm giác đó. bé vẫn còn là một đứa trẻ, vẫn tràn đầy hy vọng.
Cố Kỳ cúi đầu, nhỏ giọng nói.
- Cháu sắp năm tuổi . Mẹ thậm chí còn kh thèm tìm cháu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.