Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 373: Lời Xin Lỗi
Trước đây, cô mất khoảng nửa tháng để vẽ bức tr này.
Vì vậy, từng chi tiết của bức tr đều khắc sâu trong tâm trí cô. Vì vậy, lần này, cô chỉ mất năm tiếng để hoàn thành nó một mạch.
Lúc này, Tưởng Kỳ lão gia đứng bên cạnh vô cùng phấn khích, nước mắt trào ra.
Cả đời, Tưởng Kỳ đã thống trị giới hội họa và thư pháp. Nhưng kh ngờ lần này lại bị mù. Ông đã nhầm một hòn đá thành một viên ngọc. Lòng tự trọng của thật sự đã bị hủy hoại.
Hơn nữa, còn đang chất vấn mà ngưỡng mộ nhất, cô Hoàng Thạch.
Lúc này, trong lòng tràn ngập hối hận!
Những giọt nước mắt hối hận kh tự chủ được rơi xuống.
- Cô Hoàng Thạch... - Giọng Tưởng Kỳ nghẹn ngào, loạng choạng bước về phía Kiều Niên.
Kiều Niên quay lại Tưởng Kỳ. Đôi mắt phủ một lớp sương mù, dấu vết thời gian đã phủ kín cả khuôn mặt.
Bỏ qua thân phận của Tưởng Kỳ lão gia, dường như chỉ là một lão già.
Lúc này, Kiều Niên nhớ lại nội, đã nuôi nấng . Cô và Tần Xuyên đã tìm kiếm nội bao nhiêu năm nay, nhưng vẫn kh tin tức gì về .
Cô tự hỏi liệu nội còn sống kh...
Nghĩ đến nội, Kiều Niên Tưởng Kỳ lão gia bằng ánh mắt dịu dàng hơn nhiều. Vừa định nói, cô th Tưởng Kỳ quỳ xuống trước mặt .
Kiều Niên tiến lên một bước, vội vàng kéo Tưởng Kỳ đứng dậy. Cô cau mày hỏi.
- Ông làm gì vậy?
- lỗi. đã phụ lòng cô! - Lúc này, vẻ mặt Tưởng Kỳ đầy hối hận.
- lại nhầm lẫn tác phẩm thật của cô thành đồ giả. ...
Đến cuối cùng, Tưởng Kỳ lão gia đã khóc kh ngừng.
Kiều Niên vội vàng đỡ Tưởng Kỳ lão gia đứng dậy, cô nói.
- Ông Tưởng, chúng ta từ từ nói chuyện. Mau đứng lên . Ông làm xấu hổ quá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-373-loi-xin-loi.html.]
Tưởng Kỳ lắc đầu, dường như kh đồng tình với Kiều Niên.
- lỗi...
Kiều Niên lên tiếng an ủi .
- Thưa , nhận lỗi là chuyện bình thường. Dù thì cũng hai bức tr, ai cũng thành kiến. Trong tiềm thức, ai cũng tin rằng tr của cô Tống là thật. Đây là bản tính của con !
Tuy Tưởng Kỳ vừa mới nghiêm khắc nói rằng tr của Kiều Niên là giả, cô chút kh vui, nhưng cô thể th Tưởng Kỳ thích Hoàng Thạch.
Mặc dù Kiều Niên đã an ủi Tưởng Kỳ, nhưng vẫn kh thể nguôi ngoai. Ông run rẩy nói.
- xấu hổ. thực sự đã làm cô thất vọng!
Kiều Niên mỉm cười lắc đầu.
- Sự thật đã phơi bày, vậy là chuyện đã qua .
Tưởng Kỳ chút buồn bực. Ông vẫn tự trách , nhưng trong lòng biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ kh tốt cho d tiếng của . Ông Kiều Niên với vẻ biết ơn và nói.
- Cảm ơn cô đã tha thứ cho .
Kiều Niên mỉm cười lắc đầu. Ánh mắt cô dừng lại trên bức tr tường đá vừa vẽ. Cô ngước lên Tưởng Kỳ lão gia và hỏi.
- Ông Tưởng, bức tr tường đá chép này thể để trong tủ trưng bày trong phòng khách của được kh?
Kiều Niên cũng biết Tưởng Kỳ đã từng sưu tầm hai bức tr của cô.
Khi Kiều Niên nói ra ều này, tất cả mọi đều sững sờ.
Tưởng Kỳ Kiều Niên với vẻ khó tin, gần như nghĩ rằng đã nghe nhầm.
Kiều Niên nói tiếp.
- Tuy đây chỉ là tr chép, mà hầu hết tr chép đều sẽ bị hủy, nhưng biết thích bức tr này. Ông thể giữ lại bức tr này, nhưng muốn viết chữ “ chép” lên trên.
Tưởng Kỳ sửng sốt. Khi l lại tinh thần, tay bắt đầu run lên bần bật. Ông hỏi với vẻ khó tin.
- Cô... cô tặng bức tr này ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.