Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 377: Vô Song
Kiều Hân thở dài, tiếp tục than vãn.
- Tuy bố mẹ kh bố mẹ ruột của cô ta, nhưng gia đình chúng ta đã nuôi nấng cô ta nhiều năm như vậy. trên đời này lại vô tình như vậy chứ?
Kiều Vũ cuối cùng cũng phản ứng lại. Vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, thấp giọng nói.
- Hân Hân!
- Hả? – Kiều Hân hơi sững sờ.
Đây là lần đầu tiên cô th trai nghiêm túc như vậy. Cô kh quen.
- Nhà họ Kiều chưa từng nuôi dạy cô . – Kiều Vũ bình tĩnh nói, giọng ệu chút bất mãn.
Khi Kiều Hân nghe th lời của Kiều Vũ, sắc mặt cô lập tức tái mét.
Chẳng lẽ cô nghe nhầm ? trai cô đang bênh vực Kiều Niên.
Một tia oán hận thoáng qua trong mắt Kiều Hân.
Kiều Hân cảm th thật tệ. trai cô lại đang chỉ trích cô vì Kiều Niên.
Kiều Niên gì tốt chứ?
Kiều Hân định liệt kê từng khuyết ểm của Kiều Niên, nhưng suy nghĩ hồi lâu vẫn kh tìm ra.
Kiều Hân càng cảm th khó chịu hơn.
Th Kiều Hân như vậy, Kiều Vũ nhẹ nhàng xoa đầu cô. Vẻ mặt dịu lại, an ủi cô.
- Được , về nhà thôi!
Nỗi bất mãn trong lòng Kiều Hân dần tan biến. Cô ngoan ngoãn nắm l tay Kiều Vũ và gật đầu.
Quả thật, trai cô vẫn cưng chiều cô nhất. Chỉ cần cô buồn, trai cô sẽ an ủi cô.
một trai như Kiều Vũ là niềm vinh dự và tự hào lớn nhất của cô.
Hy vọng lớn nhất của cô bây giờ là trai cô sẽ l vợ muộn hơn một chút. Như vậy, trai cô sẽ thể cưng chiều cô thêm vài năm nữa.
Trước đây, bạn bè thân thiết của cô đều nói rằng chỉ cần trai cô l vợ, trai cô sẽ chỉ để mắt đến cô vợ nhỏ của , kh cần em gái nữa.
Nghĩ đến đây, Kiều Hân cảm th hơi buồn bực. Cô hỏi thăm dò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-377-vo-song.html.]
- ơi, giờ thích ai kh?
Kiều Vũ kh nói gì, chỉ bóng lưng Kiều Niên, hồi lâu kh thể định thần lại.
Môi Kiều Hân hơi cong lên. trai cô kh nói gì, tức là kh thích ai cả.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Kiều Hân lập tức tốt lên.
Buổi đấu giá trong sảnh tiệc đang diễn ra sôi nổi.
Tưởng Nguyệt đứng ở một góc, các thương nhân giàu đang hăng hái đấu giá những món đồ họ muốn để xây dựng trường học cho trẻ em vùng núi nghèo.
Kh khí trong sảnh tiệc rõ ràng náo nhiệt, nhưng lòng Tưởng Nguyệt lại như rơi vào hầm băng mùa đ. Lạnh thấu xương.
Hôm nay, cô cũng đã được th bức tr tường đá huyền thoại.
Bức tường đá này giống hệt bức ảnh cô từng th trong thư phòng của Cố Châu hồi nhỏ.
Điểm khác biệt duy nhất là bức ảnh trong thư phòng của Cố Châu chỉ rộng bảy tấc, còn bức tường đá thì được vẽ.
Đôi mắt xinh đẹp của Tưởng Nguyệt bất giác nheo lại.
Giờ cô tò mò. Bức tr này và ảnh của Cố Châu liên quan gì đến nhau? Tại Cố Châu lại bỏ ra nhiều tiền như vậy?
Điều khiến Tưởng Nguyệt ngạc nhiên nhất là Kiều Niên năm đó lại vẽ được cả ảnh của Cố Châu.
Tưởng Nguyệt cứ tưởng Kiều Niên chỉ là một cô gái quê mùa. Cô kh ngờ đó lại là một họa sĩ nổi tiếng, cô Hoàng Thạch.
Cô cứ tưởng kh thua kém Kiều Niên là bao, nhưng giờ cô lại cảm th sai lầm. lẽ cả đời này cô cũng kh thể nào sánh bằng Kiều Niên được.
Đúng lúc này, một cô gái mặc đồ c sở từ bên cạnh bước vào. Giọng nói ngọt ngào của cô cắt ngang dòng suy nghĩ của Tưởng Nguyệt.
- Cô Tưởng, đây là lá trà cô cần!
Cô gái đưa cho Tưởng Nguyệt một hộp trà sứ tuyệt đẹp.
Tưởng Nguyệt mỉm cười nhận l hộp trà.
- Cảm ơn.
Một nụ cười ngọt ngào hiện lên trên khuôn mặt cô gái.
- Cô Tưởng, cô quá khách sáo . Sau này nếu cần gì thì cứ gọi nhé.
Chưa có bình luận nào cho chương này.