Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 383: Giải Thích
Tuy nhiên, Tần Lục hoàn toàn kh nhận ra đang ở bờ vực nguy hiểm. Cô khóc lóc thảm thiết, nước mắt kh ngừng tuôn rơi.
Lúc này, hầu ngồi bên ghế sofa đang run rẩy vì sợ hãi. ta vẫn chưa kịp phản ứng với những gì vừa xảy ra, nhưng ều duy nhất ta chắc c là thể đã bất lực.
Lý Khôn Tần Lục, vẻ mặt kh chút thay đổi. Ánh mắt càng lúc càng lạnh lẽo, chất vấn.
- Cô vô tội? Vậy cô nói cho biết, tại trà uống lại bị bỏ thuốc?
Nghe lời Lý Khôn, Tần Lục hơi sững sờ. Nước mắt vẫn còn đọng trên mặt. Cô đưa tay lau nước mắt, ủy khuất nói.
- Trong trà của họ lại thuốc? Cho dù cho em thêm trăm lá gan, em cũng kh dám bỏ thuốc vào trà của !
Lý Khôn nhíu mày.
- họ, tin em. Em thật sự kh bỏ thuốc cho . Trà này...
Tần Lục dừng lại giữa chừng. Cô chỉ vào Tưởng Nguyệt, tức giận nói.
- Tưởng Nguyệt là đưa trà cho em. Cô ta nói lá trà ngon. Em chỉ muốn đưa cho thôi. Em kh dám bỏ thuốc đâu!
Lúc này, Tần Lục mới phản ứng lại, lập tức đứng dậy. Cô lớn tiếng hỏi Tưởng Nguyệt.
- cô lại bỏ thuốc vào trà của ?
Mọi đều đổ dồn ánh mắt vào Tưởng Nguyệt.
Tưởng Nguyệt đứng đó, vẻ mặt bình thản, kh một chút hoảng loạn. Đôi môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười nhạt, cô đáp trả.
- Tiểu thư Tần Lục, cô nói gì vậy? Kh cô nói cô thích uống trà ? chỉ đưa trà cho cô thôi. Kh ngờ cô đã tính toán trước nhiều chuyện như vậy. Giờ cô còn muốn kéo xuống cùng. Cô cố tình biến thành vật tế thần cho cô đ. Cô thật quá đáng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-383-giai-thich.html.]
Lời nói của Tưởng Nguyệt lập tức xóa tan nghi ngờ dành cho cô.
Nghe th lời Tưởng Nguyệt, Tần Lục sững sờ. Cô kh ngờ Tưởng Nguyệt lại thể phản bác tất cả. Mặt cô đỏ bừng vì lo lắng, vội vàng giải thích.
- họ, hoàn toàn kh như lời Tưởng Nguyệt nói. Chính cô ta là hỏi em thích trà kh trước. Em nói thích thì cô ta mới đưa lá trà trong tay cho em!
Nói xong, Tần Lục lo lắng đến mức sắp khóc. cô lại cảm th đang làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn?
Lý Khôn lạnh lùng nói.
- Nếu nhớ kh nhầm thì cô kh thích trà chút nào!
Tưởng Nguyệt cười khẽ hỏi.
- Tiểu thư Tần Lục, vì cô kh thích trà, vừa cô lại nói dối ? Hay là cô đã nghĩ kỹ muốn đổ hết lỗi cho ?
- Nhưng họ, thích uống trà mà! - Tần Lục thậm chí còn kh thèm Tưởng Nguyệt. Cô Lý Khôn với vẻ đáng thương và khóc lóc.
- họ, em biết ơn dì và họ đã chăm sóc em và mẹ bao năm qua. Khi Tưởng Nguyệt đưa lá trà cho em, phản ứng đầu tiên của em là đưa cho . Nếu biết lá trà này tẩm thuốc, dù c.h.ế.t em cũng kh đưa cho !
Nước mắt lăn dài trên má Tần Lục, giọng cô nghẹn ngào.
- họ, nên biết rằng nhà em nghèo, kh đủ tiền mua lá trà ngon như vậy!
Tưởng Nguyệt Tần Lục đang khóc lóc thảm thiết, nghẹn ngào nói.
- đã tốt bụng đưa lá trà cho cô, vậy mà cô lại đổ nước bẩn lên . Cô Tần Lục, cô thật quá đáng!
Ánh mắt Kiều Niên thẳng vào mặt Tưởng Nguyệt. Mặc dù lời Tưởng Nguyệt kh hề sai, nhưng cô cảm th những gì Tần Lục vừa nói là sự thật.
Chưa có bình luận nào cho chương này.