Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 389: Không Thể Yêu
Tưởng Nguyệt nghẹn ngào nói.
- chuyện ở c ty. về trước.
Tống Vũ lo lắng hỏi.
- nghiêm trọng kh?
- Kh , kh . A Châu thể giải quyết! - Tưởng Nguyệt mỉm cười nói.
Nghĩ lại cũng th hợp lý. Chắc trên đời này chẳng gì thể làm Cố Châu bối rối.
- Giờ này taxi một kh an toàn đâu. Để chị đưa em về! - Tưởng Nguyệt cười nói.
- Chuyện này... chẳng bất tiện ? - Tuy Tưởng Nguyệt nói vậy, nhưng cô vẫn hy vọng Tống Vũ thể đưa cô về nhà.
- Kh gì bất tiện cả. Chị cũng chuyện muốn hỏi em. Vào ! - Tống Vũ mỉm cười với Tưởng Nguyệt.
Tưởng Nguyệt cảm ơn ngồi vào ghế phụ phía trước và thắt dây an toàn.
Mỗi lần ở bên Tống Vũ, cô đều kh khỏi cảm th tự ti.
Cô và Tống Vũ đều là con nuôi xinh đẹp, nhưng Tống Vũ lại tính cách nóng nảy. Hơn nữa, sự tự tin và th lịch toát ra từ Tống Vũ là ều mà cô kh bao giờ thể so sánh được.
Cô ghen tị với Tống Vũ nên đã tưởng tượng cũng được tự do và kiêu hãnh như cô .
Tuy bề ngoài tr vẻ vậy, nhưng mỗi khi gặp ai đó mạnh mẽ hơn , cảm giác tự ti lại trào dâng trong lòng, và niềm kiêu hãnh mà cô dày c xây dựng lại sụp đổ ngay lập tức.
Kể từ khi Kiều Niên gả vào nhà họ Cố, nỗi bất an trong cô ngày càng dâng cao.
Đặc biệt là trong bài phát biểu đó. Khi cô mặc váy của Kiều Niên, bà nội đã kh để ý đến cô một lúc lâu.
- Em đang nghĩ gì vậy? - Tống Vũ mỉm cười với Tưởng Nguyệt.
Tưởng Nguyệt lập tức gạt bỏ suy nghĩ của và mỉm cười.
- Em chỉ đang nghĩ xem đàn nào mới xứng đáng với một xuất chúng như chị Tống Vũ. Chị Tống Vũ thích ai kh?
Khi Tống Vũ nghe th lời của Tưởng Nguyệt, một nụ cười vô tư hiện lên trên khuôn mặt cô. Cô nói.
- Hầu hết trong ngành giải trí đều đang làm việc, làm thể hứng thú với chuyện tình cảm? À mà, em yêu chưa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-389-khong-the-yeu.html.]
Nghe th câu hỏi của Tống Vũ, ánh mắt Tưởng Nguyệt tối sầm lại. Cô thấp giọng nói.
- , nhưng hình như đã lòng khác .
- Trên đời này hiếm yêu nhau thật. Yêu mà kh được là chuyện bình thường, kh cần sợ thất bại.
Tưởng Nguyệt hơi sững sờ. Cô kh ngờ Tống Vũ lại cởi mở như vậy. Cô do dự một chút hỏi.
- Chị Tống Vũ, nếu chị thích kh thích chị, chị sẽ làm gì?
Hình ảnh một đàn hiện lên trong đầu Tống Vũ. Tim cô hẫng một nhịp. Cô đạp ph, quay lại Tưởng Nguyệt. Với vẻ mặt nghiêm túc, cô nói.
- Vậy thì chị sẽ cho biết ý định của . Dù từ chối chị và chị mang đầy vết thương lòng, chị cũng sẽ kh bỏ cuộc.
Lời nói của Tống Vũ dường như đã thắp sáng cả trái tim Tưởng Nguyệt.
Từ nhỏ đến giờ, cô chưa bao giờ dám thổ lộ với A Châu.
Vì vậy, cho đến bây giờ, A Châu vẫn chưa hề biết tình cảm của cô.
Nếu A Châu biết tình cảm của cô, lẽ sẽ đồng ý.
Nghĩ đến đây, khóe môi Tưởng Nguyệt hơi cong lên, Tống Vũ với vẻ biết ơn.
- Chị Tống Vũ, cảm ơn chị nhiều. Sau này em biết làm gì .
Tống Vũ mỉm cười lắc đầu.
- Kh gì.
Tống Vũ nghĩ đến Kiều Niên, giả vờ thản nhiên. Cô hỏi.
- À mà, Tưởng Nguyệt, em kh th Kiều Niên hình như mối quan hệ tốt với A Châu ?
Nghe th hai chữ "Kiều Niên", Tưởng Nguyệt hơi cụp mắt xuống, thoáng qua một tia hoảng hốt.
Ngay cả Tống Vũ cũng nhận ra A Chu và Kiều Niên quan hệ tốt. đã thoát khỏi chứng sợ phụ nữ .
Tưởng Nguyệt mỉm cười nói.
- Y thuật của Kiều Niên tốt. Cô cũng đang chữa trị cho bà nội và A Chu, nên hai cũng khá quen thuộc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.