Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 391: Bà Nội Biết
Khi Kiều Niên nghe th lời Cố Châu nói, cô một cảm giác kỳ lạ. Cố Châu dường như kh tức giận hay thất vọng, chỉ lạnh lùng.
Điều đó khiến cô cảm th Cố Châu hoàn toàn kh quan tâm đến Tưởng Nguyệt.
Khi Tưởng Nguyệt nghe th câu hỏi của Cố Châu, giọng cô hơi run.
- Em... lẽ là do em làm.
- Vậy ?
Lúc này, một luồng gió lạnh từ bên ngoài thổi vào. Tưởng Nguyệt nổi da gà vì sợ hãi.
Tưởng Nguyệt kh khỏi rùng .
- À, muộn , A Châu. Chúng ta về trước ...
- Trả lời ! - Cố Châu mặt kh chút biểu cảm ngắt lời Tưởng Nguyệt.
Tưởng Nguyệt nhận ra Cố Châu đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Cô mím môi, liều mạng.
- Là do em làm!
Mắt phượng của Cố Châu hơi nheo lại. Giọng lạnh như băng, tàn nhẫn tuyên bố số phận của Tưởng Nguyệt.
- đã cho cô một cơ hội. Vậy thì từ ngày mai trở , kh muốn th cô ở biệt thự nhà họ Cố!
Nói xong, Cố Châu cùng Kiều Niên rời .
Chỉ còn lại Tưởng Nguyệt.
Một lát sau, Tưởng Nguyệt phản ứng nh như chớp. Cô chạy vội đến chỗ Cố Châu, hai tay chặn đường . Cô Cố Châu với vẻ mặt khó tin.
- A Châu, đang đuổi em ?
Cố Châu lạnh lùng Tưởng Nguyệt, như thể đang một chết.
Mắt Tưởng Nguyệt lập tức đỏ bừng. Cô hoảng hốt vội vàng nói.
- A Châu, kh đuổi được em đâu. Em là cháu gái đỡ đầu của bà nội. Dù muốn đuổi em thì cũng do bà nội làm!
Cố Châu cười khẩy hỏi.
- Cô nghĩ còn tư cách gặp bà nội ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-391-ba-noi-biet.html.]
Tim Tưởng Nguyệt lập tức như muốn nhảy lên tận cổ họng.
- Cái gì?
Th Tưởng Nguyệt như vậy, Kiều Niên kh nhịn được cười.
- Cô tưởng bà nội kh biết ai là đầu độc lần trước ?
- Chị... chị nói bậy. Thuốc độc gì?
- Bà nội của Tưởng Nguyệt là như thế nào? Bà chưa từng gặp ai ? Cô nghĩ rằng thể tránh được bằng cách l mẹ quá cố ra thề ? Cô ngây thơ quá! nói cho cô biết, bà nội đã biết cô làm những chuyện đó . Bà chỉ kh muốn vạch trần cô thôi!
Lời nói của Kiều Niên như lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m vào tim Tưởng Nguyệt, khiến cô khó thở.
Lúc này, quản gia vẫn đứng im một chỗ, lên tiếng.
- Cô Tưởng Nguyệt, lá trà cô mua lúc trước là của cửa hàng dưới tên lão phu nhân. Lá trà cô muốn đã hết, đã đặc biệt l trước từ những khách hàng khác cho cô.
Tưởng Nguyệt cảm th cả thế giới như sụp đổ.
Quán trà kia hóa ra là của bà!
Vậy nên dù cô làm gì, bà cũng biết!
Cơ thể Tưởng Nguyệt bất giác mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt.
Kiều Niên hơi ngẩng đầu lên, tiếp tục khiêu khích cô.
- Còn tại bà gọi chúng ta về?
Tưởng Nguyệt lo lắng Kiều Niên. Cô dự cảm kh lành.
Kiều Niên dừng lại một chút nói tiếp.
- Thật ra, bà vẫn quan tâm đến cô. Nếu kh quan tâm đến cô, bà đã thể gọi ện trực tiếp cho Cố Châu . Nhưng bà chỉ muốn ngăn cô phạm sai lầm. Chỉ là cô đã làm bà thất vọng.
Tưởng Nguyệt kh thể chống đỡ được nữa. Chân cô mềm nhũn, ngã xuống đất.
Đúng vậy!
Trước đây chưa bao giờ quan tâm đến cô.
Nếu kh bà nội muốn ngăn cản cô phạm sai lầm, bà đã kh gọi cô về nhà.
Kiều Niên Tưởng Nguyệt, lạnh lùng nói.
- Lần trước, cô đã phá hỏng thuốc đưa cho bà, suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t bà. Nhưng lúc đó cô lại kh biết hối cải. Lần này, cô lợi dụng Tần Lục, suýt nữa hủy hoại sự trong sạch của và Lý Khôn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.