Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 398: Rời Đi
Cố lão phu nhân hạ quyết tâm nói.
- Nếu cô còn nhớ trước kia ta đối xử tốt với cô như thế nào, thì đừng bao giờ xuất hiện ở nhà họ Cố nữa!
Nói xong, Cố lão phu nhân quay bước vào biệt thự, kh thèm Tưởng Nguyệt nữa.
Tưởng Nguyệt th Cố lão phu nhân sắp rời , vội vàng đứng dậy định cầu xin.
Quản gia bước lên chặn đường Tưởng Nguyệt. Ông lạnh lùng nói.
- Tưởng Nguyệt, lão phu nhân đã nói rõ ràng . Nếu cô còn kh biết ều gì tốt cho , chỉ thể sai bảo vệ đuổi cô ra ngoài!
Nghe quản gia nói vậy, sắc mặt Tưởng Nguyệt lập tức tái mét.
Nếu bị đuổi ra ngoài...
Sáng mai, chắc hẳn mọi trong nhà đều biết chuyện cô bị đuổi khỏi nhà họ Cố .
Vốn dĩ cô chỉ là con nuôi của nhà họ Cố, bị nhiều khinh thường. Nếu cứ như vậy, cô sẽ thực sự trở thành trò cười trong mắt mọi mất.
Tưởng Nguyệt hơi nghiêng đầu bà nội rời . Kh hiểu , cô cảm th bà hơi khom lưng.
Cô vẫn nhớ lưng bà luôn thẳng tắp, hiên ngang.
Cô đã làm bà nội tổn thương, hiểu lầm bà. Cô hối hận những gì đã làm với bà nội lúc trước.
Tưởng Nguyệt hiện tại hối hận, nhưng giờ hối hận cũng vô ích.
vẻ mặt khóc lóc của Tưởng Nguyệt, Kiều Niên nghĩ rằng lẽ trong lòng Tưởng Nguyệt vẫn còn bà nội. Tuy nhiên, đối với Tưởng Nguyệt, lợi ích mới là quan trọng nhất.
Vì vậy, Tưởng Nguyệt hoàn toàn kh đáng để thương hại.
Kiều Niên cúi đầu Tưởng Nguyệt, lạnh lùng hỏi.
- Cô Tưởng, bây giờ cô cần bảo vệ ?
Sắc mặt Tưởng Nguyệt biến đổi đột ngột. Cô quay sang Kiều Niên.
Lúc này, cô cảm th Kiều Niên giống như một nữ vương cao quý. Cô cô như một con kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-398-roi-di.html.]
Tưởng Nguyệt chậm rãi cụp mắt xuống. Cô biết đã thua, thua hoàn toàn.
Điều khiến Tưởng Nguyệt bận tâm nhất là lúc Kiều Niên mới đến, cô cũng đã cô bằng ánh mắt này.
Nhưng giờ mọi chuyện đã khác.
Ánh mắt Tưởng Nguyệt lại rơi vào mặt Cố Châu. Cô khẽ mím môi, giọng nói vẫn dịu dàng như trước, pha chút nước mắt.
- A Châu, sau này khi em , chăm sóc bà thật tốt và quan tâm bà. Bà cô đơn lắm!
Triệu Thiến im lặng nghĩ: “Cô nghĩ kh tồn tại ?”
Cố Châu lạnh lùng liếc Tưởng Nguyệt, bước đến bên Kiều Niên, kéo cô vào lòng.
Kiều Niên nghiêng đầu Cố Châu. Cô đã muốn thoát khỏi , nhưng giữ cô quá chặt, kh cho cô cơ hội.
- Sau này bà Cố ở đây, bà nội nhất định sẽ kh bị tổn hại!
Nghe lời Cố Châu nói, sắc mặt Tưởng Nguyệt lại tái mét, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Khi gọi cô là bà Cố, Cố Châu trực tiếp thừa nhận tên của Kiều Niên, cũng là muốn nói cho mọi biết Kiều Niên chính là bà chủ của biệt thự nhà họ Cố.
Hơn nữa, nửa câu sau của Cố Châu rõ ràng là đang mỉa mai cô. Ý của là nếu sau này cô vẫn ở lại biệt thự nhà họ Cố, thể bà nội sẽ gặp nguy hiểm.
Tưởng Nguyệt cảm th n.g.ự.c như bị d.a.o nhọn đ.â.m vào, đau đớn vô cùng. Hai tay nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Hồi lâu sau, cô mới nói.
- Tạm biệt!
Tưởng Nguyệt đứng dậy, về phía cửa.
Cô tự hứa với lòng rằng sau này nhất định sẽ quay lại đây và được bà nội tha thứ.
Kiều Niên Tưởng Nguyệt rời . Ánh mắt cô lại dừng trên mặt Cố Châu. Cô hỏi.
- Kh nên bu tay ?
Cố Châu hơi cúi mắt, thẳng vào mắt Kiều Niên.
- Kh em đã mời gọi ?
Kiều Niên hơi sững sờ trước khi kịp phản ứng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.