Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 401: Giận Dữ
Toàn thân Cố Châu cứng đờ. Nghĩ đến việc Cố Kỳ mặc đồ con gái, lòng lại đau nhói, hơi thở bất giác trở nên nặng nề hơn.
Chẳng trách Cố Kỳ luôn mặc đồ con gái ở nhà. Hóa ra là vì chuyện này ?
Cơ thể Cố Châu thả lỏng. giả vờ bình tĩnh hỏi.
- em biết?
- Chính nói với .
Cố Châu cảm th hơi khó chịu. Cố Kỳ ở nhà kh muốn nói chuyện với ai, vậy mà lại nói nhiều với Kiều Niên như vậy.
Kiều Niên tiếp tục xoa bóp cho Cố Châu. Tò mò hỏi.
- Tên của bạn vô tâm của là gì?
Cố Châu im lặng.
Trong lòng Kiều Niên thực sự đau lòng cho Cố Kỳ. Cô muốn tìm cơ hội dạy dỗ cho bố một bài học.
Ánh mắt Cố Châu vào chiếc gương trên bàn trang ểm trước mặt. Từ trong gương, thể th Kiều Niên đang nghiến răng tức giận.
Cố Châu dừng lại một chút nói tiếp.
- Hình như ta cùng họ với !
Kiều Niên nhíu mày. Trả lời như vậy với kh trả lời thì gì khác nhau?
Chẳng lẽ Cố Châu kh muốn trả lời?
Kiều Niên kh buồn xoa bóp vai cho Cố Châu nữa. Cô rụt tay lại, bình tĩnh nói.
- Xong !
Cố Châu xoay nhẹ vai. Quả nhiên, vai đã đỡ hơn trước nhiều. Suy nghĩ một chút, quay lại Kiều Niên đang về phía tủ quần áo.
- Chẳng lẽ hiểu lầm giữa cha và con?
Kiều Niên đang định rửa mặt thì nghe th lời Cố Châu. Đôi mắt hồ ly xinh đẹp hơi nheo lại, cô với vẻ mặt bất mãn.
- đang tìm cớ cho bạn vô tâm của ?
Cố Châu im lặng.
- Đàn các lúc nào cũng cớ. Rõ ràng là lỗi của các ! - Kiều Niên Cố Châu với vẻ mặt kh m vui vẻ, giọng ệu kh m thân thiện.
- kh muốn nói chuyện với !
Nói xong, Kiều Niên cầm áo choàng tắm về phía phòng tắm. Càng nghĩ, cô càng tức giận. Cô đóng sầm cửa phòng tắm lại, tỏ vẻ bất mãn.
Cố Châu ngồi bên giường, lặng lẽ cửa phòng tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-401-gian-du.html.]
Đây là lần đầu tiên th Kiều Niên vô lý như vậy. Cô dường như quan tâm đến Cố Kỳ khi nổi nóng trước mặt .
Tắm xong, Kiều Niên bò lên giường, quay lưng về phía Cố Châu. Cô kh muốn th tên khốn này chút nào.
Ngày hôm sau.
Khi Kiều Niên tỉnh dậy, bên cạnh cô kh ai.
Cô nhớ ra tối qua đã nổi nóng với Cố Châu. Điều khiến cô khó hiểu là Cố Châu kh hề tức giận.
Trong cơn mơ màng, cô dường như đã th Cố Châu đắp chăn cho giữa đêm.
Thật kỳ lạ!
Chẳng lẽ Cố Châu là kẻ tự ngược đãi bản thân?
lại thế được?
Thôi , đừng nghĩ ngợi nhiều nữa!
Rửa mặt xong, Kiều Niên xuống lầu. Trong phòng khách, cô th Cố lão phu nhân đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt mơ màng.
Kiều Niên cảm th Cố lão phu nhân dường như già trong nháy mắt.
Kiều Niên biết rõ, mặc dù Cố lão phu nhân đã đuổi Tưởng Nguyệt , kh muốn gặp lại cô ta nữa, nhưng bà vẫn kh khỏi nhớ nhung.
Tình thân kh thể cắt đứt.
Chuyện này chỉ thể từ từ thích nghi theo thời gian.
Kiều Niên thu hồi suy nghĩ, về phía Cố lão phu nhân. Cô mỉm cười chào bà.
- Chào buổi sáng, bà nội!
Nghe th tiếng Kiều Niên, Cố lão phu nhân đột nhiên tỉnh táo lại. Bà mỉm cười nắm tay Kiều Niên, ngồi bên cạnh, dịu dàng nói.
- Chào buổi sáng, Niên Niên!
- Cháu ngoan, tối qua cháu ngủ ngon chứ? - Cố lão phu nhân dịu dàng Kiều Niên.
- Vâng, ngon ạ.
Tối qua Kiều Niên lại mơ th đứa bé đã chết.
Nếu đứa bé đó chưa chết, chắc cũng trạc tuổi Cố Kỳ!
Cô mơ th con vì trước khi ngủ cô nhắc đến Cố Kỳ...
Cố lão phu nhân khẽ gật đầu. Bà Kiều Niên với vẻ áy náy.
- Niên Niên, chuyện xảy ra với Tưởng Nguyệt là lỗi của bà nội. Bà đã kh dạy dỗ tốt con bé, để nó làm ra chuyện như vậy. Nếu lúc đó bà dạy dỗ tốt hơn, lẽ nó đã kh sai đường, khiến cháu gặp nguy hiểm. Giờ bà xin lỗi cháu!
Chưa có bình luận nào cho chương này.