Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 414: Cứu Viện
- Kiều tiểu thư, tối qua cô nghỉ ngơi thế nào?
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau.
Kiều Niên hơi giật . Cô quay lại, th nụ cười tao nhã trên mặt Trần, khiến cô kh thể nào cảm th ghê tởm.
Chính vì vậy mà Kiều Niên cảm th Trần nguy hiểm.
Vừa Trần nói, cô cứ tưởng là Cố Châu. Giọng nói của ta giống Cố Châu, nhưng nếu nghe kỹ vẫn thể phân biệt được.
Giọng Trần hơi khàn, còn giọng Cố Châu lại trong trẻo như rượu.
Hơn nữa, Cố Châu sẽ kh gọi cô là Kiều tiểu thư.
th vẻ mặt ngơ ngác của Kiều Niên, Trần lùi lại một bước, giữ khoảng cách với cô.
- Xin lỗi. làm cô sợ kh?
Tuy Trần nói năng tao nhã, nhưng Kiều Niên vẫn kh dám lơ là.
Kiều Niên lắc đầu nói.
- Kh.
- Niên Niên.
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên cạnh.
Kiều Niên nghiêng đầu, th Lục Châu đang về phía .
Trong lòng Kiều Niên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, một luồng ấm áp lan tỏa khắp . Bình thường Lục Châu sẽ kh gọi cô như vậy.
Cô thích Lục Châu gọi như vậy.
Lục Châu bước đến bên Kiều Niên, nở một nụ cười dịu dàng.
- tìm em đã lâu . Vậy là em đã đến. Em kh gây phiền phức gì cho Trần chứ?
Vừa nói, Lục Châu vừa đứng c giữa Kiều Niên và Trần.
Ông Trần nghe th Lục Châu nói, mỉm cười dịu dàng.
- Kh. Hơn nữa, được chào hỏi Kiều tiểu thư xinh đẹp là vinh dự của !
Lục Châu dịu dàng Kiều Niên, giọng nói tràn đầy trìu mến.
- Chắc em đói . đã gọi đồ ăn sáng cho em !
Kiều Niên nhẹ nhàng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-414-cuu-vien.html.]
Lục Châu khẽ giơ tay lên. Kiều Niên lập tức hiểu ý, nắm l tay .
- Được , chúng ta ăn thôi!
Nói xong, Lục Châu định dẫn Kiều Niên vào phòng ăn thì nhớ ra Trần cũng ở đó. quay lại Trần, mỉm cười hỏi.
- Ông Trần, chúng ta cùng ăn sáng nhé?
- Cảm ơn Lục đã chiếu cố. ăn .
Lục Châu gật đầu, cùng Kiều Niên rời .
Kiều Niên nhận ra ánh mắt của Trần đang dán chặt vào .
Cảm giác bị chằm chằm khiến cô chút bất an. Mãi đến khi Lục Châu dẫn cô vào góc phòng, cảm giác bất an mới dần biến mất.
Lúc này, Lục Châu cũng dừng lại. Vẻ dịu dàng và cưng chiều của lập tức biến mất.
Kiều Niên kh hề cảm th ngượng ngùng. Cô biết Lục Châu chỉ làm vậy để giúp cô.
Lục Châu Kiều Nien, cứng nhắc nói.
- Xin lỗi vì vừa đã đắc tội với cô!
Nếu kh Cố lão phu nhân và Cố Châu nhắc nhở chăm sóc Kiều Niên chu đáo, đã kh bận tâm đến cô.
- Cảm ơn! – Kiều Niên chân thành nói.
- Lát nữa, cố gắng ở bên cạnh , đừng lung tung.
Kiều Niên khẽ gật đầu.
Tuy cô kh sợ Trần, nhưng cô với ánh mắt kỳ lạ, cô kh thể nào hiểu nổi.
Càng ít phiền phức càng tốt.
Lúc này Lục Châu mới nói.
- Nhưng sắp bắt đầu . kh thể lúc nào cũng chăm sóc cô được. A Châu đã sắp xếp vệ sĩ cho cô . Lát nữa sẽ dẫn cô gặp !
Nghe Lục Châu nói vậy, Kiều Niên cảm th ấm lòng. Cô kh ngờ Cố Châu lại sắp xếp vệ sĩ cho . Thật sự kh ngờ lại là ấm áp đến vậy.
Kiều Niên mỉm cười đáp.
- Được.
Khi Kiều Niên cười, đôi mắt cáo tinh r cong lên thành hình trăng khuyết. Tr cô thật đáng yêu, nét quyến rũ toát ra từ đôi mắt khiến ta muốn phạm sai lầm.
Lục Châu hơi giật . Khi Kiều Niên cười, tr cô thật giống Lục Kỳ. Sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng.
- Sau này kh cần trang ểm vào những dịp như thế này nữa. Đừng cười với ai cả!
Chưa có bình luận nào cho chương này.