Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 462: Giận Dữ
biết rằng ban đầu Giang tiên sinh muốn cho Lục Châu chảy m.á.u đến chết.
Tính toán thời gian, hẳn sắp chảy hết m.á.u .
Kiều Niên đương nhiên kh biết chuyện này. Cô thở phào nhẹ nhõm, theo Giang Văn sang bên kia. Cô kh khỏi quay lại Giang Trì.
Giang Trì quay bước vào chính ện.
Kiều Niên theo Giang Văn vào tiểu ện. Kh lâu sau, họ đã đến phòng của Lục Châu.
Cô vừa liếc tên lính đánh thuê, đã bình tĩnh mở cửa.
Cửa vừa mở, mùi m.á.u t nồng xộc vào mũi.
Kiều Niên kh khỏi nhíu mày. Cô vội vàng bước vào, th Lục Châu nằm trên giường, thở hổn hển.
Sắc mặt Lục Châu tái nhợt, mắt nhắm nghiền, tr như Giang Trừng đã chết.
Lòng Kiều Niên thắt lại.
Đột nhiên, Kiều Niên nghe th tiếng bíp bíp. Cô sang và giật .
Trên cổ tay Lục Châu một vết thương. Máu tuôn ra, nhỏ xuống một chiếc cốc ngọc đặt cạnh giường.
Kh biết chiếc cốc màu đỏ hay trắng, nhưng nó đã chuyển sang màu đỏ.
Kiều Niên vội vàng gọi.
- Lục Châu!
Tuy nhiên, Lục Châu kh phản ứng gì.
Mắt Kiều Niên bất giác đỏ lên. Lý trí của cô lập tức chuyển sang tức giận. Cô Giang Văn với vẻ mặt tức giận.
- Ông đối xử với khách như vậy ?
Mặc dù đã từng th Giang Trừng đã chết, nhưng lúc này cô kh thể kiềm chế được cơn giận.
Giang Văn đứng đó, vẻ mặt mỉm cười nhàn nhạt. Ông kh nói gì.
Kiều Niên tức giận thu hồi ánh mắt. Cô vén váy lên, kéo mạnh, lôi ra một mảnh vải rộng ba ngón tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-462-gian-du.html.]
Kiều Niên vội vàng buộc một mảnh vải qu cổ tay bị thương của Lục Châu để cầm máu.
Tay cô run lên khi chạm vào tay còn lại của Lục Châu. Khi cuối cùng cũng bắt được mạch của , nỗi hoảng loạn trong lòng cô dần tan biến.
- Lục Châu, tỉnh lại . đến đây! - Kiều Niên lo lắng hét lên.
Tuy nhiên, Lục Châu đã mất quá nhiều m.á.u và đang hôn mê.
Kiều Niên biết rằng nếu Lục Châu tiếp tục hôn mê, thể sẽ bị sốc.
Kiều Niên l ra một cây kim bạc, kh chút do dự đ.â.m vào huyệt đạo chính giữa và huyệt thần kinh sau gáy của Lục Châu.
Chưa đầy ba phút, Lục Châu từ từ mở mắt. Cơn đau dữ dội lập tức dâng lên. nhíu mày, hơi thở dồn dập.
Th vậy, Kiều Niên giúp Lục Châu bằng cách đ.â.m thêm một cây kim nữa.
Lúc này Lục Châu mới cảm th cơn đau trong dần tan biến. Cuối cùng cũng th Kiều Niên đứng trước mặt . Giọng khàn khàn.
- cô cũng bị bắt?
Nếu kh Kiều Niên đứng gần như vậy, lẽ cô đã kh nghe th giọng nói yếu ớt của Lục Châu.
- kh bị bắt. tự đến đây. Hơn nữa, bọn họ sẽ kh làm bị thương. Chỉ là vết thương của kh thể để lâu hơn được nữa. sẽ giúp l viên đạn ra ngay!
Lục Châu Kiều Niên với ánh mắt yếu ớt. kh nghe th cô nói gì, nhưng th cô đang lo lắng.
- Đừng khóc! - Lục Châu nhẹ nhàng an ủi cô.
Nghe th Lục Châu nói vậy, nước mắt Kiều Niên lập tức trào ra. Cô nắm l tay Lục Châu, nhẹ nhàng nói.
- Đừng nói nữa. Giữ sức . Chúng ta rời khỏi đây trước đã!
Sau khi đến MY, Lục Châu vẫn luôn bảo vệ cô. Lần này, đến lượt cô bảo vệ Lục Châu.
Đôi mắt hồ ly xinh đẹp của Kiều Niên nheo lại.
Cô kh hề sợ đám lính đánh thuê đứng ngoài cửa. Cô cẩn thận đỡ Lục Châu dậy, đặt một tay lên vai đỡ ra ngoài.
Ở bên cạnh, lòng Giang Văn thắt lại. Ông vội vàng chặn đường Kiều Niên, nói.
- Cô Kiều, bây giờ cô kh thể mang Lục tiên sinh được!
Chưa có bình luận nào cho chương này.