Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 503: Xin Lỗi
Mắt Lục Châu đỏ bừng, giọng nghẹn ngào.
- Xin lỗi…
Lời xin lỗi đã muộn màng hơn hai mươi năm.
Thật ra, Kiều Niên cũng kh biết bị bắt c như thế nào. Lúc đó, cô còn quá nhỏ để nhớ bất cứ ều gì.
Tuy nhiên, khi nghe Lục Châu nói, cô chợt nghĩ ra một ều. Cô nhẹ nhàng nói.
- ơi, đừng áy náy nữa. Em kh trách . Bao nhiêu năm qua chẳng ai quên em cả. Em chẳng nhớ gì cả. đôi khi kh nhớ cũng là một ều may mắn, kh?
Lục Châu hơi cứng đờ.
- đau đớn là . Haiz... - Kiều Niên kh khỏi thở dài.
Nếu cô thể khôi phục ký ức sớm hơn, dù chỉ sớm hơn một chút, hoặc nếu cô phát hiện ra lai lịch của sớm hơn và nhận ra kh nhà họ Kiều, lẽ cô đã tìm gia đình từ lâu .
May mắn thay, vẫn chưa quá muộn.
- ơi, vết thương của còn đau kh?
Lục Châu nghe giọng Kiều Niên, cảm th bàn tay cô vuốt ve lưng liên tục. Lòng bất an dần dần lắng xuống. kh khỏi nhớ lại tuổi thơ.
Những lần làm sai trước đây, cha đã phạt bằng cách bắt quỳ trước từ đường.
Lúc đó, Đường mới hai tuổi. Cô bé đã trèo qua ngưỡng cửa từ đường và ngã sấp mặt. Nhưng cô bé kh khóc. Cô bé chạy về phía .
bế cô bé lên và cẩn thận phủi bụi trên cô bé.
Đúng lúc đó, Đường gọi bằng giọng trẻ con.
- .
Giọng cô dịu dàng ngọt ngào, vừa nghe th, nỗi khó chịu trong lòng liền tan biến.
- Đau kh? - ngước mắt cô.
- Đường kh đau, trai. Đầu gối của . Đau kh?
Chỉ cần Lục Châu nghĩ đến những lời Đường nói trong sân từ đường, lòng kh khỏi run lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-503-xin-loi.html.]
Nghĩ đến vết thương của Lục Châu vẫn chưa lành, Kiều Niên lo lắng . Cô ngẩng đầu khỏi vòng tay , muốn kiểm tra vết thương của .
- trai.
Ngàn lời. Cuối cùng, cô chỉ nói một lời.
Dù chỉ là một lời chào hỏi, nhưng nó cũng khiến Kiều Niên nhận ra còn gia đình. Cô kh hề cô đơn.
Lục Châu khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Niên. Đôi mắt cô ngấn lệ và áy náy.
đưa bàn tay run rẩy ra, cẩn thận chạm vào mặt Kiều Niên. Cổ họng nghẹn lại, đau lòng nói.
- Đường, m năm nay chắc em vất vả lắm!
Kiều Niên kh đành lòng Lục Châu buồn bã như vậy. Để an ủi Lục Châu, cô lắc đầu giải thích.
- Kh, . Thật ra em sống tốt. Mọi đối xử với em tốt, quý em. Em...
- Thật ra, em kh cần nói dối . Em kh thể lừa được. Hồi ở Ma Thành, tình hình nguy cấp như vậy, em đã cố gắng cứu bằng cách đẩy em vào nguy hiểm. Nếu sống trong một thế giới ổn định, hòa bình và hạnh phúc, cô lại thể làm như vậy? cô lại tính cách như em bây giờ?
Lời nói của Lục Châu ngay lập tức phá vỡ sự phòng thủ của Kiều Niên.
lẽ chỉ thân thực sự mới để ý đến nhiều chi tiết như vậy và quan tâm xem bạn ổn kh.
Kiều Niên cảm th nghẹn ngào trong cổ họng, nước mắt kh ngừng chảy dài trên má.
- ...
Lục Châu kh giúp Kiều Niên lau nước mắt, mà lại kéo cô vào lòng. Giọng khàn khàn, trầm thấp, nhưng lại như làn gió xuân. Vô cùng dịu dàng.
- Đường, hãy khóc !
Nghe Lục Châu nói, Kiều Niên lập tức cảm th một sự ấm áp vô song. Đây chính là tình thân mà cô hằng mong ước.
Cô đã nghĩ rằng nếu kh bao giờ tìm được những yêu thương, cô sẽ sống cuộc đời của riêng .
Nhưng khi tìm th gia đình, cô mới nhận ra vẫn hằng mong ước về tình thân.
Cảm giác đặc biệt ấm áp, khiến cô kh thể kh chìm đắm trong đó.
Kiều Niên cắn môi, cố gắng kh khóc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.